Cự long vần vũ nơi chân trời, long uy cường liệt bao phủ cả mảnh không gian. Dưới uy áp này, không ít trưởng lão của Tinh Vẫn Các cũng không chịu nổi, ngay cả thân hình đang lơ lửng giữa không trung cũng hạ thấp xuống rất nhiều.
"Đây là vị sư huynh tu luyện trong thạch tháp sao?"
"Thực lực khủng khiếp quá. Dù là các trưởng lão cũng không có khí tức như vậy."
"Cỗ khí tức này hẳn đã đạt đến cấp độ Đấu Tôn. Thật khó tin, tuổi của vị sư huynh này không hơn chúng ta bao nhiêu nhưng không ngờ đã đạt tới cảnh giới đó."
Cảm nhận được áp lực từ khí tức đang tràn ra kia, trên ngọn núi vang lên không ít lời bàn tán. Trong đó có không ít lời mang theo vẻ khiếp sợ, hiển nhiên, đây là lần đầu tiên họ thấy được người trẻ tuổi như vậy mà đã đạt tới Đấu Tôn. Có thể trở thành đệ tử Tinh Vẫn Các, thiên phú của những người này đương nhiên đều không kém, nên đều có chút ngạo khí. Nhưng nếu so sánh họ với vị sư huynh tên là Tiêu Viêm này thì như đom đóm so với trăng rằm vậy.
"Người này…kinh khủng thật, dĩ nhiên lại trực tiếp đột phá đến Đấu Tôn."
Trên mặt của Mộ Thanh Loan xuất hiện vẻ rung động khó có thể che dấu, sau một lúc lâu mới bình tĩnh lại được. Cười khổ một tiếng, trong lòng có chút phức tạp. Nhớ lại lần đầu nàng gặp hắn, thực lực của hắn yếu hơn nàng, nhưng chỉ qua vài năm ngắn ngủi, hắn đã dùng một tốc độ kinh khủng vượt qua nàng – đạt tới Đấu Tôn. Điều này làm nàng cảm thấy hoài nghi về thiên phú của mình. So sánh với tên b**n th** này, nàng còn xứng với hai chữ "thiên tài" sao?
"Quả nhiên là Tiêu Viêm!"
Trên trời, Phong tôn giả cùng Dược Lão lăng không mà đứng, ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía thân ảnh đang đứng trên trán cự long, vui mừng kêu lên.
Dược Lão mỉm cười gật đầu, trong ánh mắt hiện lên vẻ kích động. Một năm rồi, tên tiểu tử này cuối cùng cũng tỉnh lại. Thêm vào đó, lần tỉnh lại này dường như còn mang đến rất nhiều chỗ tốt cho hắn.
"Ha ha, phúc duyên của tên nhóc này cũng không tệ a, không chỉ kích hoạt được dược lực của Âm Dương Huyền Long Đan mà còn nhân cơ hội đột phá đến Đấu Tôn. Nếu ta đoán không lầm thì thời gian hắn hôn mê là đang tích tụ năng lượng chờ thời cơ đột phá…" Phong tôn giả cười nói.
"Ừm, đột phá Đấu Tôn cần năng lượng rất lớn, nếu không mượn lực lượng từ thiên ngoại vẫn thạch, chỉ sợ tiểu nhóc này muốn đột phá thì cũng phải cần ít nhất hai năm." Dược Lão cười cười, trên mặt lão có chút vui mừng. Từ trước tới giờ Tiêu Viêm chưa từng bỏ phí bất kỳ một cơ hội nào. Yên lặng một năm, cuối cùng cũng đã đại công cáo thành, đột phá Đấu Tôn.