Ngọn hắc thạch tháp sừng sững cô tịch giữa núi, mặc cho phong ba tuế nguyệt trôi qua vẫn một mình ngạo nghễ trụ vững giữa dòng thời gian ác nghiệt.
Ở tầng cao nhất trên tháp, cảnh tượng vẫn như ngày xưa không thay đổi. Trên thềm đá vẫn có một thanh niên nằm đấy mắt nhắm chặt, toàn thân có một ngọn tử sắc hỏa diễm lượn lờ. Trong lúc mơ hồ có thể cảm giác được sinh khí bừng bừng.
Ngay bên cạnh, Tiểu Y Tiên kinh ngạc nhìn ngọn tử sắc hỏa diễm đang tự động bao quanh thân thể Tiêu Viêm, rốt cục thở dài sâu kín.
"Sao ngươi không tỉnh lại đi…!?"
Nàng thấp giọng tự nhủ. Một năm đã qua Tinh Vẫn Các đã phát triển lớn mạnh, nhưng điều làm cho các nàng luôn bận lòng là Tiêu Viêm cho đến nay còn chưa tỉnh lại.
Mới đầu đám người Dược lão cứ nghĩ đây chỉ là do thương thế Tiêu Viêm quá nặng, tinh thần lực hao gần hết nên vẫn còn hôn mê chưa tỉnh lại được. Qua nửa năm họ vẫn cho là đang chữa trị nên cứ thế không lo lắng lắm. Hiện giờ thương thế bên trong cơ thể hắn đã khỏi, thậm chí còn tốt hơn xưa nhiều nhưng Tiêu Viêm vẫn không tỉnh lại. Tình huống này ngay cả Dược lão phái bó tay.
Đối với tình huống này, dù mọi người ai cũng sốt ruột lo lắng nhưng cũng không có cách nào khác. Được cái bọn họ không phải hạng người l* m*ng nên không cưỡng ép làm cho Tiêu Viêm thoát khỏi tình trạng hôn mê này.
Lúc bọn họ thúc thủ vô sách chờ đợi trong hy vọng thì thời gian vẫn trôi qua mà không dừng lại, một năm thoáng một cái là đã hết. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
"Ai…."
Bên trong thạch tháp, Tiểu Y Tiên yên lặng ngắm nhìn bóng dáng đó, trong đôi mắt long lanh có chút đau thương nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Dù là vì Huân Nhi hay đứa bé trong bụng Mỹ Đỗ Toa ngươi cũng không thể ngủ hoài a…!!!"
Lời nói này không mang lại hiệu quả gì cả. Nàng chỉ có thể thở dài thất vọng xoay người rời khỏi. Chợt thân thể mềm mại chấn động, rõ ràng là nàng vừa nhìn thấy ngón tay của Tiêu Viêm cử động, dù rất khẽ nhưng bằng vào nhãn lực của mình nàng dám khẳng định là không nhìn lầm.
Tại luyện võ TSu núi, ngày nào cũng có không ít đệ tử Tinh Vẫn Các đến tu luyện, có một bóng hình nữ tử xinh đẹp chắp tay đứng giám sát bọn họ. Giờ đây trên khuôn mặt Mộ Thanh Loan hiện lên vẻ nghiêm nghị hơn xưa nhiều.