Đây là một bình nguyên rộng lớn hoang vu chỉ có vài ngọn cỏ hoang mọc thưa thớt, thỉnh thoảng có một con ưng thứu bay qua rít lên vài tiếng kêu chói tai, làm cho nơi này càng thêm vẻ thê lương hoang vắng.
Bỗng nhiên không gian trên bình nguyên xuất hiện một đợt dao động như sóng gợn… Chợt mấy bóng người đi ra từ bên trong, sau khi tất cả đã đứng trên mặt đất.
"Tử Nghiên, không việc gì chứ?" Tiểu Y Tiên nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tử Nghiên, vội vàng hỏi.
Tử Nghiên lắc lắc đầu, ánh sáng tím thẫm chớp động trên thân thể rồi từ từ thu nhỏ thân hình, trong chớp mắt đã trở lại bộ dáng của một tiểu cô nương. Nàng thở hổn hển mấy hơi rồi lau mồ hôi lạnh trên trán, nói: "Không có gì! Nghỉ ngơi một chút là tốt thôi! Trước tiên phải xem Tiêu Viêm thế nào a!"
Phong tôn giả bên cạnh cũng đang cầm mạch môn của Tiêu Viêm cẩn thận dò xét trạng huống của hắn, sắc mặt càng lúc càng trở nên khó coi.
Nhìn thấy biểu tình của lão, trong lòng mọi người đều trầm xuống.
Khi mọi người đang yên lặng, thì một bóng trắng chợt bay ra từ chiếc nhẫn đen trên ngón tay Tiêu Viêm, thân ảnh hư huyễn của Dược Trần từ từ hiện ra. Sau khi xem xét mạch môn của Tiêu Viêm, trong mắt ông bỗng nổi lên sát ý, lạnh giọng nói: "Trích Tinh lão quỷ, thủ đoạn ngoan độc lắm…!!!"
Lúc này ông bạn già Phong tôn giả ở bên cạnh cũng cảm khái một hồi, nhưng bây giờ không phải là lúc ôn lại chuyện cũ. Việc cấp bách bây giờ, chính là thương thể của Tiêu Viêm.
"Dược lão tiên sinh, thương thế của Tiêu Viêm như thế nào?" Tiểu Y Tiên cũng bị thương nhẹ giọng hỏi.
"Kinh mạch trong cơ thể đứt đoạn, xương cốt đã bị gãy đến bảy thành. Một chiêu này của Trích Tinh lão quỷ, sợ là đã xuất ra hết tất cả lực lượng của hắn."
Thanh âm của Dược lão lạnh lẽo, gương mặt tươi cười thường ngày lúc này lại lộ ra vẻ dữ tợn: "Hồn điện... Từ nay về sau, chúng ta không Nghe âm thanh dữ tợn của Dược Trần, Phong tôn giả ở bên cạnh chỉ khẽ thở dài. Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên lão mới thấy Dược Trần điên cuồng đến thế. Dù chuyện Hàn Phong năm đó phản bội, thì lão bằng hữu của mình cũng không tức giận như vậy. Xem ra, địa vị của Tiêu Viêm trong lòng hắn rất nặng a!
Nghe được lời nói của Dược Trần, sắc mặt Tiểu Y Tiên vốn đã tái nhợt càng trắng bệch, thân thể mềm mại run rẩy. Tử Nghiên bên cạnh thấy thế vội vàng đỡ lấy nàng: "Thương thế nặng như vậy...".
Thiên Hỏa tôn giả và Hùng Chiến liếc mắt nhìn nhau rồi cùng thở dài. Ngạnh kháng một chưởng toàn lực của một gã Ngũ tinh Đấu Tôn, đừng nói là Tiêu Viêm, dù là hai người bọn họ cũng sợ phải lập tức mất mạng đương trường. Tiêu Viêm có thể còn sống đến bây giờ, đã là cực kỳ không tồi.