Nghe giọng nói lạnh như băng vang vọng khắp trời mà Phong tôn giả thoáng biến sắc, lão liền chăm chú nhìn về chỗ cơn lốc lửa đã tiêu tan. Ở nơi đó, có hai… à không, phải nói là ba bóng người đang dần xuất hiện trong tầm mắt.
Trong số ba người có hai lão già lạ mặt khoác áo bào một đen một trắng, màu sắc rõ ràng nên rất dễ dàng phân biệt. Khuôn mặt cả hai lúc này như được bao phủ bởi dáng vẻ gì đó rất lạnh lùng và tàn nhẫn, bởi Phân Điện đã bị phá hủy, nếu truy cứu thì sợ tất cả đám người Hồn Điện có mặt ở đây đều không tránh khỏi trách nhiệm.
Sau khi ánh mắt của chúng nhân liếc nhìn tới ba người này, rồi dừng sững lại kẻ đang ở giữa hai lão già, nhất thời vẻ mặt trở nên kích động.
Người thứ ba này, tình trạng so với Tiêu Viêm hiện tại cũng không tốt hơn bao nhiêu. Trên người lão toàn là máu, y phục tơi tả để lộ ra những mảng huyết nhục bầy nhầy, một bên tay áo nát vụn, từ đó máu tươi vẫn không ngừng chảy ra, rõ ràng, đã có một cánh tay chém đứt. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Trích Tinh lão quỷ, bất luận là Phong tôn Giả hay đám Mộ Cốt lão nhân đều phải trợn mắt há mồm mà hít mạnh mấy hơi lãnh khí, và sau đó lần lượt từng ánh mắt kinh hãi quay sang nhìn Tiêu Viêm đang nằm trong vòng tay Tử Nghiên. Người thanh niên này, không ngờ chỉ dựa vào thực lực Đấu tông Cửu tinh mà có thể đánh cho cường giả Đấu tôn Ngũ tinh đỉnh phong tới tình trạng thê thảm như vậy ….
Mộ Cốt lão nhân đầu đầy mồ hôi lạnh, nuốt khan một cái rồi nhìn thẳng vào mắt Tiêu Viêm, lòng cảm thấy vừa sợ hãi vừa vui mừng. Hú hồn cho lão là trước đó Tiêu Viêm đã không thi triển loại Hỏa liên đầy kinh khủng này. Thực lực của lão kém xa Trích Tinh lão quỷ, nếu "ăn" nguyên một cái như vậy thì tuyệt đối chết chẳng toàn thây.
- Thật là dọa người!
Trích Tinh lão quỷ ho khan dữ dội rồi không ngừng phun ra những búng máu tươi. Với ánh mắt sắc bén của mọi người, làm sao không thấy được những mảnh nội tạng vụn nát ẩn trong những ngụm máu đó? Hiển nhiên lúc này lão quỷ không chỉ mất một cánh tay, mà nội thể còn bị đả thương. Trước kia chưa khi nào lão bị thương nặng như vậy, còn bây giờ nếu không phải lão may mắn thì lúc này có chết cũng là chuyện rất bình thường.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, ai nấy đều trố mắt nhìn nhau, lòng thầm cám cảnh, thân bị trọng thương như vậy, dù có cứu chữa được, thì cũng sẽ để lại di chứng, nói không chừng thực lực sau này muốn tiến triển cũng không có khả năng.
- Giết… g**t ch*t tên tiểu tử kia cho lão phu. Ta muốn bằm nó thành vạn mảnh.
Bọt máu từ khóe miệng không ngừng trào ra, nhưng lão quỷ vẫn nhìn Tiêu Viêm với ánh mắt đầy cay độc. Bởi thời khắc này, mối thù hận ở trong lòng lão đã ngập cả trời đất. Đường đường là một Đấu tôn Ngũ tinh đỉnh phong, ngờ đâu hôm nay lại thua dưới tay của một tiểu tử Đấu tông Cửu tinh, chén Hoàng liên quá đắng, bảo sao lão có thể bình tĩnh mà kìm nén cơn giận dữ trong lòng?