Nhìn Tử Nghiên trước mặt, Trích Tinh lão quỷ hơi nhíu mày, ánh mắt đảo qua đảo lại, không biết vì sao lão không nhìn thấu được thực lực của nàng. Nhưng dù không nhận ra thì lão vẫn có thể cảm thấy Tử Nghiên không thể tạo thành uy h**p với mình.
"Có lẽ là dị bảo có khả năng ẩn dấu khí tức..."
Trong lòng Trích Tinh lão quỷ tự nói một câu rồi chợt nhìn về phía Tiêu Viêm. Lúc này, hắn đang triệu hồi ra ba loại dị hỏa, chiếc nhẫn đang đeo trên tay cũng bốc lên một ngọn lửa màu sâm bạch*.
(*Sâm bạch: màu trắng sữa)
"Bốn loại Dị Hỏa."
Nhìn một màn này, dù lấy thực của Trích Tinh lão quỷ cũng không nhịn được mà co mắt lại, sắc mặt có chút biến hóa. Dị Hỏa là thứ có uy lực rất mạnh nhưng lại vô cùng ít ỏi, có thể sở hữu một loại đã là cơ duyên trời cho. Nhưng trong tay Tiêu Viêm lại có tới bốn loại Dị Hỏa! Việc như vậy sao có thể không làm cho Trích Tinh lão quỷ chấn động trong lòng đây?
"Tiểu tử này quả nhiên có chỗ quỷ dị, nhìn bộ dáng như vậy hẳn là đang muốn chuẩn bị một đòn công kích lớn nào đó..." Nhìn sắc mặt ngưng trọng của Tiêu Viêm, Trích Tinh lão quỷ liền đoán được mục đích của hắn. Mặc dù lão không rõ đấu kỹ Tiêu Viêm chuẩn bị mạnh đến mức nào, nhưng với tính tình vốn cẩn thận, lão sẽ không để cho Tiêu Viêm có thể thi triển thành công. Mặc dù trong lòng lão cũng không hề cho rằng Tiêu Viêm có thể lật ngược thế cờ. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
"Tiểu tử, không cần chống cự vô ích nữa. Càng chống cự thì các ngươi sẽ càng thống khổ đấy."
Trong lòng xuất hiện ý niệm này, Trích Tinh lão quỷ cười lạnh, chân đạp hư không chậm rãi đối mặt với Tử Nghiên. Làn khói đen nồng đậm lượn lờ đầy trời tràn ngập áp lực làm cho không ít cường giả của Hồn Điện hít thở không thông.
Nhìn Trích Tinh lão quỷ đang bay đến, khuôn mặt Tử Nghiên dần trở nên nghiêm túc. Những tia sáng màu tím bắt đầu tràn ra từ cơ thể nàng, ngọc thủ nắm chặt lại.
"Ngươi tự tránh ra hay muốn để lão phu phải động thủ? Nhắc trước một điều là lão phu không thương hoa tiếc ngọc như đám nhóc ranh trẻ tuổi đâu."
Đứng cách Tử Nghiên vài trượng, Trích Tinh lão quỷ chậm rãi xòe tay ra chỉ về phía Tử Nghiên, thản nhiên nói.
"Muốn đánh thì cứ đánh, cần nói nhảm nhiều vậy không?" Đối mặt với áp lực từ phía Trích Tinh lão quỷ, Tử Nghiên bĩu môi châm chọc.
"Quả nhiên là cá mè một lứa với thằng nhãi này, ngay cả cách nói chuyện cũng sặc mùi khiêu khích như vậy." Sắc mặt Trích Tinh lão quỷ âm trầm lại, trong mắt tràn đầy hàn ý, bàn tay đang chỉ về phía Tử Nghiên đột nhiên nắm chặt lại!
Khi bàn tay Trích Tinh lão quỷ nắm lại, một dao động vô hình bỗng khuếch tán ra. Không gian xung quanh Tử Nghiên như bị một chưởng ấn vô hình đè xuống, vang lên những tiếng "rắc rắc" rợn người.