Nghe được tiếng gầm gừ phẫn nộ từ xa vọng đến, thân hình Tiêu Viêm chợt sững lại, ngọn lửa màu nâu tím lượn lờ quanh thân làm cho hắn giống như một con hỏa thú đang hung hục xông lại. Những tên hộ vệ của Hồn Điện thấy vậy không khỏi nháo nhào dạt sang hai bên để tránh né tên sát tinh này. Những kẻ oan mạng trong tay Tiêu Viêm lúc trước đủ dọa cho chúng sợ bể mật, còn gan đâu mà dám nhảy ra ngăn trở Tiêu Viêm?
Đường trống, tốc độ của Tiêu Viêm được đẩy lên mức cao nhất có thể, hắn cảm nhận được Trích Tinh lão quỷ đang đuổi theo sát đít, ắt hẳn lão quỷ này bị Tam Thiên Lôi Huyễn thân chọc cho xì khói. "Móa, con rùa già này…!!!"
Trong lòng chửi thầm, nếu không có con quỷ già này mà nói, việc này đã có thể thuận lợi hoàn thành… Ngũ tinh Đấu Tôn đủ để làm đội hình hai bên xảy ra sự thay đổi có thể làm nghịch chuyển chiến cuộc.
"Mịa mịa, móa móa…" vài câu, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn cửa ra cách đó không xa, bàn chân khẽ tăng thêm lực, thân hình tựa như dải cầu vồng màu nâu tím, "Vút…" một tiếng đã bay ra ngoài.
Vừa lao ra, từ phía trên bỗng giáng xuống mấy đạo kình khí mãnh liệt làm Tiêu Viêm không khỏi giật mình tránh né, vội vàng phóng lên trên, cao và thoáng hơn mới có thể nhìn thấy cục diện lúc này một cách rõ ràng.
Sơn cốc lúc này đã trở nên tàn tạ, những khe nứt khổng lồ giăng kín cả khắp nơi, thậm chí có những khe nứt còn chạy dọc lên cả sườn núi làm những tảng đá không ngừng rơi xuống, nện lên nền đất những tiếng ầm ầm vang dội không ngớt.
Trên khoảng không ở trung tâm sơn cốc, bóng người chớp lóe, đấu khí mênh mông tràn ngập. Gần mười cỗ khí tức cường hãn đang trong trạng thái chiến đấu không khỏi làm cho không gian nơi này trở nên cực kỳ mất ổn định, những khe nứt không gian lần lượt chớp hiện làm cho lũ người Hồn Điện không khỏi sợ vỡ mật. Cấp độ chiến đấu như vậy thì dù có cho tiền chúng không dám nhảy vào nhúng tay hoặc ăn hôi.
Ngoại trừ năm vòng đấu kịch liệt kia thì vẫn còn một nơi làm cho Tiêu Viêm chú ý, đó là vị trí chiến đấu của Tử Nghiên. Tiểu nha đầu này không bị mấy tên cường giả Đấu Tôn quấy nhiễu, vì vậy nàng có thể tìm mấy tên hộ vệ Hồn Điện mà trút giận. Kể từ khi mất tích đến nay, trong khoảng thời gian ngắn thực lực Tử Nghiên cũng đã có những tiến bộ nhảy vọt, nhưng kỳ quái là với cảm giác linh hồn của Tiêu Viêm vẫn không thể nhìn ra thực lực thật sự của nàng, có vẻ giống như là đang bị cái gì đó che đậy.
Bất quá, tuy nói là không cảm ứng ra, nhưng nhìn cách mà cô nàng đánh cho một tên Lục tinh Đấu Tông phải hộc máu thì chắc hẳn là thực lực của nàng cũng không kém.