Từ lúc Dược Lão bị bắt, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm nhìn thấy lão một lần nữa. Bộ dáng xanh xao già nua, đã không còn chút hồng hào khỏe mạnh như trước kia, thứ còn lại chỉ là một lão già ốm yếu sắp xuống mồ, tất cả chuyện này làm cho lòng Tiêu Viêm như thắt lại. Mấy năm nay, Dược Lão rơi vào tay Hồn Điện, tuy không tổn thương tới tính mạng nhưng chắc chắn đã phải chịu không ít đau khổ.
Lúc Tiêu Viêm quỳ gối xuống đất, Dược lão cũng từ từ mở mắt ra. Hai mắt khô đục nhìn người thanh niên đang run run quỳ gối trước mặt kia, trên mặt hiện lên một nụ cười vô lực, giọng khàn khàn nói: "Tiểu tử. Rốt cuộc con cũng trưởng thành a…"
Năm đó, Tiêu Viêm vẫn chỉ là một tên nhóc nhuệ khí tận trời, bộc lộ phong mang. Nhưng chỉ sau vài năm ngắn ngủi, thiếu niên ngày xưa, đã phát triển đến mức này.
Tuy chỉ có một câu ngắn ngủi, nhưng chỉ thế thôi đã đủ làm Tiêu Viêm cảm động, lấy tay chùi nhẹ mắt sau đó điều chỉnh lại tâm tình. Hiện tại vẫn thân ở hang hổ, nên không có nhiều thời gian để ôn chuyện. Chờ đến khi thuận lợi rời khỏi Vong Hồn sơn mạch rồi nói tiếp.
Chậm rãi đứng dậy, ánh mắt Tiêu Viêm quét qua màn ánh sáng rồi đặt tay lên, linh hồn lực mênh mông bùng phát ra như thủy triều. Từng gợn sóng vô hình chợt khuếch tán ra từ tay Tiêu Viêm, cuối cùng dung nhập hết vào bên trong.
"Cổ linh hồn lực này… Linh cảnh sao?" Tuy còn rất suy yếu, nhưng kinh nghiệm của Dược Lão vẫn còn đấy. Khi Tiêu Viêm sử dụng linh hồn lực, lão đã nhận ra một cảm giác quen thuộc, trong mắt xẹt qua một chút vui mừng. Thành tựu hiện giờ của Tiêu Viêm đã vượt xa dự liệu của lão, lúc bị bắt, lão rất lo lắng rằng Tiêu Viêm không có người chỉ đạo, làm cảnh giới trì trệ không tiến. Nhưng xem ra, lão đã đánh giá quá thấp tiềm lực của Tiêu Viêm rồi.
"PHÁ...!"
Nhìn vòng sáng dày đặc gợn song vô hình, hàn quang trong mắt Tiêu Viêm chợt lóe, trầm giọng quát.
"Phanh! "
Theo thanh âm vang lên, vòng sáng khẽ rung chuyển, rồi sau một tiếng động nhỏ khác liền chợt vỡ bung ra.
"Lão sư, không sao chứ?" Phá xong vòng sáng, Tiêu Viêm liền tranh thủ cứu Dược Lão, ánh mắt đảo qua bốn sợi xích đen giống như cự mãng, bàn tay không khỏi nắm chặt lại, lũ Hồn Điện khốn kiếp này….
"Đây là Tỏa Hồn liên, chuyên dùng để khắc chế linh hồn. Thứ này cực kỳ cứng rắn, muốn phá hủy cũng không phải chuyện dễ dàng…" Dược Lão nhìn thoáng qua mấy sợi xích đang cuốn quanh tứ chi mình, không khỏi tự giễu cười nói: "Đám người kia cũng thật quan tâm đến lão phu, dùng cả một phần lễ lớn như vậy…"