Trong sơn cốc yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng động xào xạc, một cơn thủy triều màu đen trôi xuống từ sườn núi. Thủy triều cực kỳ mãnh liệt, không đến nửa phút đã tiếp cận cự điện trong sơn cốc…
Trên một số cột đá xung quanh cự điện, có thể lờ mờ thấy vài bóng đen đang khoanh chân ngồi. Những bóng đen này đều được bao phủ bởi sương mù màu đen, âm khí tràn ngập.
"Hả?"
Nương theo thủy triều tiếp cận, trên cột đá, một thân ảnh toàn thân bao bọc bởi sương đen đột nhiên kinh hãi kêu lên một tiếng. Sương đen dao động,lộ ra một khuôn mặt có chút tái nhợt. hắn cau mày nhìn những sinh vật màu đen đang tràn đến như thác lũ kia. Hơi ngẩn ra một chút, chợt trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ, vội vàng đứng dậy lớn tiếng quát: "Cẩn thận, là Phệ Thạch Ma Kiến, mấy thứ này vào đây bằng cách nào?"
Tiếng quát chói tai đột ngột vang lên trực tiếp phá vỡ sự yên tĩnh trong sơn cốc. Mười mấy đạo thân ảnh ẩn trong sương đen đều vội đứng dậy, kinh ngạc nhìn biển kiến màu đen đang tràn tới.
"Báo động!"
Một bóng đen trầm giọng quát. Ngay sau đó, một sóng âm bén nhọn truyền vào bên trong cự điện đang cuộn mình như một con hồng hoang cự thú kia.
"Hưu hưu hưu!"
Thanh âm cảnh báo vừa vang lên đã có không ít thân ảnh bay ra từ trong cự điện. Nhìn biển kiến đang ùn ùn kéo đến, sắc mặt đều biến đổi.
"Những người ở đây đồng loạt ra tay, thanh tẩy mấy thứ này, không nên quấy rầy đến các Tôn lão đang nghỉ ngơi."
Một gã Hắc y nhân địa vị có vẻ không thấp nhíu mày nhìn biển kiến, sau đó trầm giọng quát.
"Vâng, Lưu hộ pháp!"
Nghe vậy, gần trăm bóng đen bên cạnh nhất tề đáp ứng. Từng làn khói đen chợt bùng phát ra từ trên người họ, sau đó khuếch tán về phía biển kiến.
Phốc phốc!
Hai bên tiếp xúc, phần đông Phệ Thạch Ma Kiến đều bốc lên khói trắng, bị hắc vụ ăn mòn. Nhưng số lượng của chúng thật sự quá kinh khủng, dù hắc vụ nồng đậm nhưng vẫn không thể ngăn cản bước tiến của đàn kiến.
Trên bầu trời, Hắc y nhân được xưng là Lưu hộ pháp thấy thế, chân mày liền nhíu chặt lại. Mảnh sơn cốc này có không gian phong tỏa do Tôn lão bày ra, mấy thứ này xông vào bằng cách nào?
"Việc gì vậy? Sao động tĩnh lớn như vậy?" Lúc Lưu hộ pháp nhíu mày, lại có thêm vài đạo hắc ảnh lướt ra từ cự điện, vừa mới hỏi một câu đã nhìn thấy Phệ Thạch Ma Kiến đang ùn ùn kéo đến, sắc mặt đều biến đổi.
"Phệ Thạch Ma Kiến? Sao chúng có thể xông vào được?"
Một vị nam tử sắc mặt âm trầm nhíu nhíu mày, ánh mắt đột nhiên đảo qua sơn cốc, trong lòng dấy lên chút bất an, trầm giọng quát: "Sự tình có chỗ không đúng, tất cả mọi người cẩn…"