Nghe Tử Nghiên nói, Phong tôn giả nhất thời sững sờ. Nhìn Phệ Thạch Ma Kiến vô cùng hung tàn giờ lại có bộ dáng ngoan ngoãn đến vậy, lão như hiểu ra điều gì, kinh ngạc nhìn Tử Nghiên, nhẹ giọng nói: "Lần này là ánh mắt lão phu vụng về, không ngờ tiểu nha đầu này cũng thâm tàng bất lộ."
Tiêu Viêm cười cười, cũng không kinh ngạc như mấy người Phong tôn giả. Hắn đã nhận ra bản thể thật sự của Tử Nghiên, uy áp từ trong huyết mạch của Thái Hư Cổ Long được xưng là vạn thú tôn sư. Đối với một vài ma thú cấp thấp, quả thật có loại lực lượng chấn nhiếp khó hiểu.
Vì Tử Nghiên, bầu không khí đang căng thẳng cũng giảm đi vài phần, thân hình Tiêu Viêm chợt động, bay đến gần chỗ Tử Nghiên, tò mò đánh giá một chút con Phệ Thạch Kiến Hậu.
Thân thể nó màu vàng nhạt, sau lưng có tám cánh mỏng như cánh ve, ở miệng có hàm răng tựa như răng cưa bén nhọn làm người khác phát lạnh. Nếu bị thứ này cắn trúng thì chỉ sợ sẽ rất thê thảm.
Con Phệ Thạch Kiến Hậu cũng phát hiện ra Tiêu Viêm đang dò xét, tám chiếc cánh của nó khẽ chấn động, nhe ra hàm răng nhọn hoắt dữ tợn gầm gừ với Tiêu Viêm.
"Không phải sợ, không phải sợ." Tử Nghiên phải nhẹ nhàng v**t v* Kiến Hậu một chút nó mới từ từ an ổn, nhưng hung quang trong mắt khi nhìn về phía Tiêu Viêm vẫn không thay đổi. Ma thú này vốn hung tàn, nếu không bị Long Uy của Tử Nghiên áp chế, chỉ sợ nó đã sớm lao lên rồi.
"Thứ này biết vị trí của Hồn Điện?" Phong tôn giả cũng bay đến, liếc nhìn Kiến Hậu một cái, có chút vui mừng hỏi.
"Biết!" Tử Nghiên gật gật đầu, sau đó nhìn về phía Tiêu Viêm, hỏi: "Đi ngay bây giờ à?"
Tiêu Viêm hơi trầm ngâm, cùng Phong tôn giả liếc nhau một cái, đều là gật đầu. Binh xuất như thần, bọn họ đã mất khá nhiều thời gian trong rừng rồi, nếu vẫn còn chậm trễ thì sớm hay muộn cũng sẽ bị Hồn Điện phát hiện.
"Chúng ta đi."
Thấy thế, thân hình Tử Nghiên chợt động, tiên phong lao vào sâu trong dãy núi tràn ngập sương mù, đám người Tiêu Viêm vội vàng đuổi theo sau. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Có Kiến Hậu dẫn đường, tốc độ đám người Tiêu Viêm rõ ràng nhanh hơn không ít, lại không mất thêm thời gian tìm đường, nên chỉ cần nửa canh giờ đã xâm nhập tới trong lòng dãy núi.
"Suỵt." Trong rừng rậm tràn ngập sương mù, Tử Nghiên dẫn đường ở phía trước đột nhiên ngừng lại, ra hiệu đám người Tiêu Viêm không nên lên tiếng.
Thấy thế, mặc dù có chút nghi hoặc trong lòng, nhưng mấy người Tiêu Viêm vẫn giữ yên lặng như trước, chỉ là cảnh giác đưa mắt nhìn bốn phía.
Đang lúc mọi người đều an tĩnh, trong miệng Kiến Hậu trên vai Tử Nghiên đột nhiên phát ra một đạo sóng âm kỳ dị, sau đó khuếch tán ra xung quanh như sóng gợn.