Tầng chót của Đan Tháp là một đại điện cực kì rộng lớn, chỉ khi có khách quý đến thì các cự đầu mới tiếp đón họ ở đây.
Mà lúc này, đại điện đã trống trải rất lâu lại có vài bóng người đang tùy ý ngồi, một bên có thị nữ cung kính châm trà rót nước.
"Ha ha, Phong tôn giả. Nhiều năm không thấy, xem ra ngươi vẫn tiêu diêu tự tại như trước a." Ngồi trong đại điện, Huyền Không Tử nhìn khuôn mặt ẩn chứa vài phần tiếu ý của lão giả áo xanh, cười nói.
Lão giả áo xanh chính là Phong tôn giả vừa được Tiêu Viêm truyền tin, lão ngay lập tức ngựa không dừng vó phi tới từ Tinh Vẫn Các. Nghe Huyền Không Tử nói, hắn ngược lại lắc lắc đầu, cười đáp: "Đâu được như ngươi nói, so với Đan Tháp thì Tinh Vẫn Các chúng ta chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi."
Bên cạnh Phong tôn giả còn ngồi một lão giả khuôn mặt già nua nhưng thân thể lại thẳng tắp như một cây thương, làm người ta có cảm giác cực kỳ sắc bén, giống như ngồi ở chỗ này không phải một người, mà là một thanh kiếm lạnh lẽo sắc bén.
"Ha hả, lão phu đã lâu chưa ra khỏi Đan vực, không biết vị bằng hữu này là?" Ánh mắt Huyền Không Tử chuyển về phía lão giả này, cười hỏi.
"Tên trước kia ta đã sớm quên, sau này tự lấy cho mình cái tên Thiết Kiếm." Đối với Huyền Không Tử, vị lão giả này cũng chỉ biểu hiện ra vài phần khách khí. Lão khẽ chắp tay, cố gắng nặn ra một nụ cười trên mặt.
"Thiết Kiếm? Phải chăng chính là Thiết Kiếm tôn giả, người năm năm trước đơn thương độc mã huyết tẩy Ngọc Kiếm Môn?" Nghe vậy, trên mặt Huyền Không Tử nhất thời hiện lên chút kinh ngạc.
Khóe môi lão giả khẽ giật giật rồi gật đầu một cái, hiển nhiên cũng không nghĩ dây dưa nhiều ở cái đề tài này.
"Tính nết lão già này là như thế, ân oán giữa hắn và Ngọc Kiếm Môn quá sâu, vài lời không thể nói hết được." Phong tôn giả cười cười, ánh mắt đột nhiên đảo qua đại điện, hỏi: "Tiêu Viêm đâu? Tên nhóc kia gọi ta đến mà giờ còn chưa lộ diện sao?"
"Ha ha, Phong lão nói đùa, vãn bối sao dám chậm trễ chứ." Phong tôn giả vừa dứt lời, một tiếng cười khẽ từ ngoài đại điện truyền tới, chợt mấy đạo thân ảnh đẩy đại môn ra rồi từ từ tiến vào.
Vừa vào đại điện, ánh mắt Tiêu Viêm liền dừng lại trên người Phong tôn giả, trong lòng lập tức thở phảo nhẹ nhõm. Hành động lần này tất nhiên không thể thiếu Phong tôn giả, tận mắt thấy hắn ở đây thì Tiêu Viêm mới hoàn toàn yên tâm.
"Cửu tinh Đấu Tông?" Ánh mắt Phong tôn giả cũng lướt qua người Tiêu Viêm, chén trà đang đưa lên miệng liền khựng lại, kinh ngạc nói. Hắn nhớ rõ lần trước chia tay, Tiêu Viêm mới đột phá lên Đấu Tông mà thôi, từ đó đến giờ mới qua một năm, có thể tăng lên đến cửu tinh sao?