Nhìn thân ảnh chậm rãi hiện lên phía trước Khâu Lăng, khuôn mặt tuấn mỹ của Dịch Trần vẫn không có bất kỳ vẻ kinh ngạc nào, hắn chỉ nhẹ nhàng cười hỏi:
"Ngươi chính là Tiêu Viêm?"
Tiêu Viêm cũng không trả lời, bình tĩnh nhìn nam tử tuấn mĩ đang đứng trước mặt, mùi tanh của máu nồng đậm làm cho hắn phải khẽ cau mày lại. Người này rõ ràng là một kẻ tâm địa độc ác, không biết hai tay của hắn đã nhuốm bao nhiêu máu tươi mới có thể tích lũy được mùi máu nồng nặc đến vậy.
"Tiêu Viêm, không cần phải để ý đến khiêu khích của hắn, tên Dịch Trần này cũng không phải hạng thiện lương gì!" Khâu Lăng đứng phía sau Tiêu Viêm vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
"Người ta đã đem lôi đài đưa đến tận cửa rồi, làm sao ta có thể cự tuyệt đây?" Tiêu Viêm cũng mỉm cười đáp.
Nghe vậy, Khâu Lăng cũng đành im lặng, chuyện đã đến nước này thì không còn cách nào thay đổi được nữa. Tiêu Viêm nói chuyện có vẻ bình thản nhưng ngạo khí ở trong lòng lại không hề kém cạnh, ngươi lịch sự với hắn thì còn tốt, nhưng nếu biểu hiện ra thái độ khiêu khích, châm chọc, căm thù thì e rằng cũng sẽ không còn tốt như vậy rồi.
"Tiêu Viêm cố lên."
Ở phía sau Khâu Lăng đột nhiên truyền đến một tiếng cười duyên, ánh mắt của mọi người nhìn lại, chỉ thấy đó chính là Tào Dĩnh đã rất lâu không có lộ diện đang yêu kiều duyên dáng đứng phía sau Khâu Lăng. Thân thể đầy đặn, mềm mại làm cho không ít nam nhân phải thèm thuồng, sức hút của yêu nữ xinh đẹp này quả thật kinh người.
"Hắc hắc, hôm nay xem ra có trò vui để xem rồi, trận chiến giữa quán quân đan hội và Dịch Tu La của Thiên Minh Tông, đây có thể xem là hai người xuất sắc bậc nhất trong lớp người trẻ tuổi giao thủ, không biết ai mới là người có thể chiến thắng."
"Theo ta thấy thì Tiêu Viêm có vẻ yếu hơn, Dịch Trần tuy chỉ là Đấu Tông đỉnh phong nhưng nghe đồn rằng hắn đã nhiều lần thoát thân trong tay cường giả Đấu Tôn. Nếu không có bản lãnh đích thực thì chỉ sợ sẽ không có được khả năng đó."
"Đúng vậy a, sở trường của Tiêu Viêm dù sao cũng là luyện đan chứ không phải chiến đấu."
"Hừ, ta thấy chưa hẳn đã thế, Tiêu Viêm có thể ở sống trong tinh vực hơn nửa năm thì có ai dám khẳng định hắn không có con bài chưa lật nào đó?"
Nhìn hai người tuy trẻ tuổi nhưng đã cực kỳ nổi tiếng này, những người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao. Hiển nhiên, đối với trận đại chiến sắp tới, bọn họ có vẻ cực kỳ chờ mong.
Đối với những tiếng bàn luận xung quanh, trên khuôn mặt của Dịch Trần lại hiện lên nụ cười lành lạnh, đầu lưỡi đỏ sẫm nhẹ nhàng l**m l**m môi, thoạt nhìn giống như một loài dã thú đang đói mà lại gặp được con mồi, làm cho người khác có chút sợ hãi.
"Thần bá bá, có để ta ra tay thay ngươi chứ?" Dịch Trần quay đầu lại, nhìn thoáng qua Thần Thiên Nam ở bên cạnh, mỉm cười hỏi.