Phía bên ngoài Đan Tháp là một quảng trường được làm bằng đá hoa cương. Ngày thường, nơi này kẻ đến người đi, dòng người dường như chưa bao giờ dứt, mà đây cũng là một nơi có nhân khí khá thịnh vượng của Thánh Đan Thành.
Tuy nhiên, vào thời điểm này, quảng trường vốn dĩ người qua kẻ lại không dứt này lại tụ tập thành một đám đông, giữa đám đông có một khoảng đất trống, nơi đó có gần trăm người đang đứng sừng sững thẳng tắp như những cây trường thương, mơ hồ phát ra khí tức lạnh lẽo tràn ngập làm cho không ít người đứng xung quanh thoáng chút biến sắc. Đám người này nhìn qua đã biết không phải dạng tầm thường, hiện giờ gióng chống khua chiêng đi đến nơi này rõ ràng là lai giả bất thiện*.
"Hình như là người của Huyền Minh Tông?"
"Lão giả áo xám cầm đầu kia có phải Huyền Thiên Nam - tông chủ của Huyền Minh Tông không? Không ngờ ngay cả lão quái vật này cũng tự thân xuất mã, rốt cuộc là bọn họ muốn làm gì?"
"Nghe nói là vì Tiêu Viêm, theo lời đồn đãi thì lúc còn trong Đan giới, thiếu tông chủ Huyền Minh Tông là Thần Nhàn đã bị Tiêu Viêm g**t ch*t, lão quái vật lần này đến đây hẳn là để báo thù a."
"Khó trách bọn họ lại tỏ ra đằng đằng sát khí như vậy, chuyện hôm nay xem ra không dễ giải quyết rồi."
Nghe được những âm thanh bàn luận xôn xao xung quanh, ánh mắt vị lão giả áo xám liền trở nên âm hàn, lần lượt đảo qua đám người đang nghị luận, nơi nào bị ánh mắt hắn quét trúng, mọi người đều cảm thấy trong lòng chợt lạnh, vội vàng ngậm miệng lại. Huyền Minh Tông không phải là một thế lực dễ đối phó, chỉ cần một lời không hợp là bọn họ sẽ rút đao xử lý, đây là chuyện cũng không hiếm gặp. Vả lại, với tính cách có thù tất báo của bọn họ, nếu ai đắc tội thì kết cục cuối cùng sẽ rất thê thảm.
"Thần tông chủ, nơi này là Đan Tháp, giờ ngươi mang theo nhiều người đằng đằng sát khí đến nơi này cuối cùng là muốn làm gì?"
Đang lúc mọi người kinh sợ dưới ánh mắt âm trầm của Thần Thiên Nam thì chợt có một tiếng quát lạnh truyền ra từ Đan tháp, một thân ảnh già nua dẫn phần đông cường giả của Đan Tháp xuất hiện, sau đó đứng trên sân rộng. Ánh mắt mọi người chuyển qua, thì ra đó là Đại trưởng lão Khâu Lăng của Đan tháp.
"Khâu trưởng lão, ngươi đừng mang Đan Tháp ra doạ lão phu, người khác còn sợ chứ lão phu đây chẳng ngán gì đâu." Thần Thiên Nam lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Khâu Lăng, nói: "Con trai ta chết trong tay Tiêu Viêm, hôm nay lão phu nhất quyết phải bắt hắn chôn cùng!"
Khâu Lăng không chút nhún nhường, nhíu mày trầm giọng phản bác: "Ngày trước đã nói với ngươi rồi, chuyện này ngươi đáng lẽ phải đi tìm Mộ Cốt lão tạp mao của Hồn Điện."
"Mộ Cốt lão tạp mao kia có trách nhiệm, nhưng Tiêu Viêm cũng là một trong những hung thủ sát hại con trai ta, chỉ cần giao hắn ra đây, lão phu liền lập tức rời đi!"
"Ngươi cho rằng Đan Tháp là cái gì, ngươi nói mang người giao nộp liền phải mang ra giao nộp hay sao? Thần Thiên Nam ngươi còn chưa có tư cách đó đâu!" Nhìn thấy vị lão giả áo xám tỏ ra nhất mực ngoan cố, Khâu Lăng cũng giận dữ quát. Nguồn: https://webtruyenchu.com