Tiếng mắng vừa vang lên thì Hắc sắc hỏa hải đang phun ra như núi lửa từ trong khe không gian kia nhất thời bị kiềm hãm, rồi trong ánh mắt dại ra của mọi người, chớp mắt nó đã lùi vào trong cái khe.
Nhìn hỏa hải làm cho toàn bộ thánh đan thành đều phải kinh hãi lại rút đi nhanh như thủy triều xuống như vậy, làm sự rối loạn trong Thánh Đan thành đều dừng lại, từng cặp mắt kinh dị cùng nhìn lên bầu trời, nơi không gian liệt phùng, từ trong đó hiện ra một thân ảnh hơi gầy.
"Kia là Tiêu Viêm?"
"Hắn vần còn sống sao? Thật khó tin"
"Ngay cả tam đại cự đầu của Đan Tháp cũng không làm gì được loại hỏa diễm đó, tại sao chúng lại nghe theo hắn?"
Sau một lát thất thần, rốt cục thì mọi người cũng nhận ra nhân vật nửa năm trước đã trở thành ngôi sao sáng chói của Thánh Đan Thành, những lời bàn tán xôn xao bắt đầu truyền bá ra.
Bị nhìn chăm chú bởi vô số ánh mắt quái dị, dù lấy định lực của Tiêu Viêm cũng có cảm giác không được tự nhiên, hắn ngẩng đầu nhìn vẻ kinh ngạc trên mặt ba người Huyền Không Tử, cười nói: "Ba vị hội trưởng, đã lâu không gặp a."
"Tiêu Viêm, ngươi thật sự còn sống?"
Khuôn mặt ba người Huyền Không Tử từ kinh ngạc chuyển sang khó tin, đặc biệt là Huyền Không Tử, hắn là người đã đi vào Tinh Vực và cũng là người hiểu rõ nhất hoàn cảnh tàn khốc trong đó, ngay cả hắn cũng không dám nán lại quá lâu, vậy mà Tiêu Viêm, hắn lại dám nghỉ ngơi tám tháng trong đấy, hơn nửa lông tóc không hề hao tổn.
Nhìn thần sắc kinh ngạc của ba người, Tiêu Viêm chỉ nhún vai, bàn tay chỉ vẫy nhẹ một cái, không gian liệt phùng liền từ từ tiêu tán, mà nhiệt độ cực cao đang tràn ngập trong Thánh Đan Thành cũng theo đó mà hạ thấp.
"Khí tức của ngươi…"
Ba người Huyền Không Tử cũng không phải là nhân vật tầm thường, từ từ hồi phục tinh thần, ánh mắt cẩn thận đảo qua người Tiêu Viêm, sự kinh hãi trong mắt họ lại càng đậm, hiện giờ khí tức của Tiêu Viêm so với lúc mới bước vào Tinh Vực quả là một trời một vực a.
"Ngươi….ngươi đem Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa hấp thu?"
Đáy mắt Huyền Không Tử chợt lóe sáng rồi như nghĩ tới điều gì đó, liền khẽ hút một hơi khí lạnh.
"Hắc hắc, Huyền lão sẽ không muốn thu lại chứ?" Tiêu Viêm hắc hắc cười nói.
"Nếu ngươi có thể đem tai họa kia giải quyết thì ta cũng không có ý kiền gì." Nhìn thấy Tiêu Viêm không phủ nhận, Huyền Không Tử cũng nhịn không được mà thở nhẹ nhõm một hơi, chợt lão than thở một câu: "Dù vậy, ta cũng không nghĩ rằng ngươi cư nhiên có thể hàng phục được Tam Thiên Diễm Viêm hỏa, chúng ta đã tận mắt chứng kiến sự ngoan cố của tên kia."