"Ngươi nói cái gì? Tam Thiên Diễm Viêm Hoả bên trong tinh vực bạo phát? Tiêu Viêm vẫn còn ở trong đó."
Bên trong một căn phòng của Đan Tháp, Tiểu Y Tiên quát lên trước mặt bạch lão giả, ngọc thủ đánh một chưởng lập tức làm bàn ghế bên cạnh liền biến thành bụi phấn. Nàng đột nhiên đứng bật dậy, hai má đào xinh đẹp giờ phút này hơi giật giật, vẻ hồng hào cũng biến mất, thay vào đó được che phủ bởi một tầng sát khí lạnh như băng. Bên cạnh Tiểu Y Tiên, sắc mặt Thiên Hoả tôn giả cũng hơi biến đổi.
Nhìn thấy Tiểu Y Tiên phản ứng mạnh như vậy, Khâu Lăng cũng chỉ còn biết cười khổ một tiếng, ôm quyền nói:
"Không phải là không muốn cứu Tiêu Viêm ra, mà là lúc đó hắn đang cùng căn nguyên chi hoả Tam Thiên Diễm Viêm Hoả tiến hành linh hồn giao chiến, nếu như lúc đó cưỡng chế mang hắn đi nhất định sẽ tạo nên thương tổn rất lớn cho hắn. Còn nữa, còn có khôi lỗi kia ở bên cạnh bảo vệ, căn bản không cho động đến thân thể Tiêu Viêm."
"Bằng vào thực lực của đầu sỏ Đan Tháp, cho dù khôi lỗi có cường thịnh trở lại cũng có thể ngăn được hắn sao?"
Tiểu Y Tiên tức giận nói, mặc dù nàng cũng không được biết rõ ràng tình huống bên trong tinh vực, nhưng nhìn thấy bầu không khí Đan Tháp đã bắt đầu trở nên căng thẳng mà phán đoán ra tình huống bên trong không được lạc quan cho lắm. Mà lúc này đây Tiêu Viêm lại một thân một mình ở trong đó thì tất nhiên là lành ít dữ nhiều rồi.
Quay mặt về phía Tiểu Y Tiên vừa quẳng ra câu hỏi cộc lốc, Khâu Lăng cũng chỉ có thể thở dài một hơi, mở miệng nói:
"Mấy người Hội trưởng nói chờ thêm mấy ngày nữa nếu như tình hình bên trong tinh vực tốt hơn một chút, bọn họ lập tức sẽ lần nữa đi vào mang Tiêu Viêm trở ra."
"Đến lúc đó mọi người đi vào có thể tìm được sao?"
Tiểu Y Tiên mày liễu dựng lên, mấy ngày sau? Lúc này ngay cả mấy người Huyền Không Tử cũng không dám đi vào bên trong tinh vực, Tiêu Viêm ở lại bên trong đó còn có thể có đường sống hay sao?
Nghĩ đến đây, lửa nóng bên trong nội tâm nàng lập tức dâng lên, trong lúc giận dữ muốn phát tác thì bên cạnh Tử Nghiên lại len lén kéo ống tay áo nàng, thấp giọng nói:
"Yên tâm, ta có thể cảm ứng được Tiêu Viêm còn chưa có chết!"
Nghe thấy vậy Tiểu Y Tiên ngẩn ra, đôi mắt đẹp có chút nghi hoặc liếc nhìn Tử Nghiên một cái, một lát sau khuôn mặt căng thẳng mới chậm rãi buông lỏng. Tử Nghiên mặc dù nghịch ngợm nhưng cũng biết phân biệt nặng nhẹ, hơn nữa nàng cùng với Tiêu Viên quan hệ rất tốt, một khi Tiêu Viêm xảy ra chuyện ngoài ý muốn chắc chắn nàng sẽ không có được bình tĩnh như bây giờ.
"Ba ngày sau ta sẽ tìm gặp hội trưởng của các ngươi, đến lúc đó nếu như bọn họ vẫn không mở ra tinh vực chúng ta sẽ tự mình xông vào!"
Tay áo Tiểu Y Tiên vung lên, trầm giọng nói."
"Ai, ân, một khi đã như vậy lão phu trước tiên xin cáo từ trước."
Khâu Lăng cười khổ, cũng chỉ có thể gật gật đầu. Lúc này Tiểu Y Tiên đang rất tức giận, dù cho hắn có nói gì đi nữa chỉ sợ Tiểu Y Tiên cũng không nghe lọt tai, hơn nữa còn cùng với hắn đánh nhau. Hắn cũng không dám nán lại lâu hơn nữa, lập tức chắp tay thối lui ra khỏi phòng.