Khi tiếng cười quỷ dị kia vang lên, trong nháy mắt sắc mặt Khâu Lăng âm trầm hẳn. Không hề chậm trễ phóng ra một luồng đấu khí bàng bạc, âm thanh như xé gió, lao về phía Mộ Cốt lão nhân.
"Rít....rít...."
Luồng đấu khí đấy không thể đánh trúng Mộ Cốt lão nhân. Thân hình hắn cực kì nhanh nhẹn nhanh chóng lui về sau. Hai tay hắn đột nhiên kết xuất vài cái Thủ Ấn phức tạp nhìn muốn hoa cả mắt. Rồi khi mấy Thủ Ấn đó được phát động, đám người Tiêu Viêm chợt cả kinh, chỗ long lân trên trán Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đột nhiên cũng hưởng ứng theo truyền ra một luồng năng lượng dao động rất nhỏ.
"Không ổn..."
Nhận thấy tình trạng trước mắt, đám người Tiêu Viêm ai nấy đều biến sắc.
"Mộ Cốt, ngươi dám...!" Giờ phút này, sắc mặt Khâu Lăng biến đổi, vô cùng phẫn nộ quát to.
"Hắc hắc, thiên hạ còn chưa có chuyện nào mà lão phu không dám làm." Mộ Cốt lão nhân không hề để ý tiếng quát của Khâu Lăng, khẽ cười lạnh đáp trả. Thủ Ấn nhanh chóng thành hình, nụ cười trên khuôn mặt càng thêm quỷ dị: "Yên tâm, lão phu chỉ muốn giúp Đan Tháp các ngươi giải quyết gọn gàng phiền toái này thôi."
Lời nói vừa dứt thì từ miệng Mộ Cốt lão nhân phát ra tiếng quát to: "Phát!"
Sau tiếng quát đó, một tiếng nổ mạnh vang lên, giống như Kinh Lôi đột nhiên giáng xuống mảng không gian này, không hề có dấu hiệu báo trước.
Tiếng nổ như tạc đạn vừa dứt, đám người Tiêu Viêm không hẹn mà đều nhìn về phía Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Sau đó bọn họ thấy được, mảng long lân không bị tử hắc hỏa diễm bao quanh trên trán của nó đã bị phá vỡ.
Nhìn thấy cảnh này, đám người Tiêu Viêm lập tức biến sắc. Con Cự Long chậm rãi mở to đôi long nhãn. Hiển nhiên, phong ấn hoàn mỹ kia đã không còn nguyên vẹn như trước nữa.
"Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thức tỉnh rồi!"
Nhìn thấy long nhãn từ từ mở ra, một tiếng hô to vang lên làm mọi người đều giật mình, dẫn đến tiếng bàn tán xôn xao ở xung quanh.
Một lát sau, long mục lóe sáng lộ ra sự băng lãnh đến đáng sợ, quét nhìn đám người Tiêu Viêm. Sau đó, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa ngửa mạnh đầu lên trời, phát ra long ngâm kinh thiên động địa.
"Uỳnh!"
Sau tiếng long ngâm vang thấu trời xanh kia, tử hắc hỏa diễm bao quanh thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đột nhiên rực rỡ hơn, tựa như Thiên Hỏa, bao phủ cả một mảng không gian.
Tử hắc hỏa diễm bộc phát dữ dội. Vào thời khắc này, phù văn đen tuyền dầy đặc trên người Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa chợt sáng bóng hẳn lên, giống như một tấm lưới khổng lồ, bao quanh chặt chẽ thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.
Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa liều mạng giãy dụa, tiếng gầm vang vọng hư không. Tử hắc hỏa diễm điên cuồng đốt cháy đám phù văn đen tuyền kia. Hơn nữa, từ trong hư vô, có luồng tinh thần lực thanh lương không ngừng thẩm thấu ra, liên tục truyền vào trong thân thể khổng lồ của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com