Càng tiến gần đến Cự Long, Long uy phát ra ngày càng mạnh, làm Tiêu Viêm mơ hồ cảm giác hai chân mình như muốn khuỵu xuống.
Nhận ra biến hóa này, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Quả nhiên Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa vô cùng quỷ dị, chẳng lẽ nó thật sự biến hóa thành Thái Hư Cổ Long?
Ý niệm đó chợt hiện lên nhưng không ảnh hưởng nhiều, trong đầu Tiêu Viêm nãy giờ vẫn âm thầm đề phòng tất cả. Từ khí thế cho thấy Vẫn Lạc Tâm Viêm năm đó không thể nào sánh bằng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa được. Nếu lúc này chẳng may sơ sẩy bị lật thuyền trong mương thì hắn muốn hối hận cũng không còn kịp nữa.
Mọi người chăm chú nhìn hành động của hắn. Một lúc sau, Tiêu Viêm đã trôi nổi trước mặt Cự Long. Từ phía xa nhìn lại, thân thể lơ lửng trên không kia so sánh với thân thể khổng lồ của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa quả thật nhỏ bé đến mức không đáng kể.
Hôm nay, đối diện với Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, thêm một lần nữa Tiêu Viêm có thể chân chính cảm nhận sự chấn động mà dị hỏa mang đến cho mọi người. Bàn về hình thể, sợ rằng hắn cũng chỉ bằng một miếng vảy rồng trên người nó mà thôi.
Tuy rằng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa nhắm chặt long nhãn, nhưng khi đứng trước mặt nó, trong lòng Tiêu Viêm vẫn xuất hiện cảm giác kì lạ, giống như tên kia đang nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt lạnh như băng. Cảm giác ấy làm Tiêu Viêm thấy khó chịu, vội vàng ngưng định tâm thần.
"Tiêu Viêm, sờ lên trán của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, có một mảng long lân chưa bị hắc hỏa diễm bao phủ, sau đó rót lực lượng linh hồn của ngươi vào trong. Nếu như may mắn...không chừng có thể thu phục được nó." Trong lúc Tiêu Viêm vẫn còn đang thất kinh thì giọng nói của Khâu Lăng đã vang lên từ phía sau.
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi cười khổ, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa này nào dễ dàng bị hàng phục như vậy. Mặc dù trong lòng suy nghĩ như thế nhưng Tiêu Viêm vẫn nghe theo bước lên, tìm mảng long lân mà Khâu Lăng nói. Quả nhiên ngay phần đó không có hỏa diễm lượn lờ xung quanh.
Tiêu Viêm nhìn lướt qua mảng long lân. Đột nhiên từ chỗ đó, hiện lên đầy những sợi tơ màu đen như tơ nhện, bện lại với nhau, tạo thành một ký hiệu cực kỳ kỳ dị. Ký hiệu này dính chặt trên long lân, giống như một tấm lưới đen khổng lồ, bao trùm cả Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.
"Đây là Phong Ấn?"
Nhìn ký hiệu màu đen này, khóe mắt Tiêu Viêm giật giật, ánh mắt lập tức chuyển sang những mảng long lân khác. Quả nhiên mấy chỗ còn lại đều hiện lên y hệt như vậy. Trong lòng hắn liền hiểu rõ, cái này hẳn là do ba người Huyền Không Tử liên thủ phong ấn nên.
"Lực lượng phong ấn thật mạnh mẽ. So với phong ấn Vẫn Lạc Tâm Viêm năm đó ở nội viện còn mạnh hơn vô số lần." Cảm thụ được sức mạnh của phong ấn, Tiêu Viêm không khỏi âm thầm chắt lưỡi. Không trì hoãn thêm nữa, hắn bước lên một bước, giơ tay ra chạm nhẹ vào khối long lân không có hỏa diễm bao quanh.