Cùng đám người Huyền Không Tử trao đổi một chút về sự tình mở ra Tinh Vực, đoàn người Tiêu Viêm cũng lui ra khỏi đại sảnh.
Ra đại sảnh, Tiêu Viêm cũng không dừng lại, trực tiếp xoay người đi vào hành lang, nhưng vừa mới bước ra thì một thân ảnh dịu dàng xinh đẹp mang theo một làn hương thơm động lòng xuất hiện tại trước mặt. Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt cười nói: "Thế nào? Tào Dĩnh tiểu thư có chuyện gì sao?"
"Không có gì, tiện đường cùng đi nhé?" Tào Dĩnh thản nhiên cười, khuôn mặt tinh xảo, cùng gò má hơi ửng hồng cực kỳ quyến rũ, nữ nhân này như một hồ ly tinh hại nước hại dân, mỗi cái mỉm cười, nhăn mày đều khiến tất cả nam nhân phải điên cuồng.
Nghe được nàng chủ động mời như vậy, Tiêu Viêm ngược lại có chút ngẩn người, yêu nữ này đối xử tốt với mình như vậy từ khi nào? Lúc trước nàng không phải luôn mong mình xung đột với người khác để nàng vui vẻ đứng xem náo nhiệt sao?
Trong khi Tiêu Viêm buồn bực thì sắc mặt Tống Thanh bên kia biến đổi, hành động của Tào Dĩnh gây ra cho hắn một cảm giác bất an, lập tức vội vàng chen vào cười nói: "Dĩnh nhi, Tiêu Viêm huynh đệ có nhiều chuyện phải làm, Tinh Vực sắp mở cửa, lúc đó tên Mộ Cốt lão nhân có lẽ sẽ tiếp tục đánh lén, bây giờ chúng ta phải huấn luyện một phen để lúc đó có chút lực chống đỡ a.
"Ân, Tống huynh nói vậy rất …" Nghe vậy Tiêu Viêm liền ra vẻ bận rộn gật gật đầu, đối với yêu nữ Tào Dĩnh này, trong lòng hắn thật sự có chút kiêng kị,hắn cũng không muốn bị đối phương đùa giỡn xoay vòng vòng, nếu tên Tống Thanh này đã thân lừa ưa nặng thì tốt nhất là giao cho hắn còn mình thì cuốn gói chạy gấp.
Nhưng còn chưa đợi Tiêu Viêm nói từ "có lý" kia ra thì nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp của Tào Dĩnh bỗng biến mất, thản nhiên nói: "Không cần, ta không muốn tiếp tục trở thành vật hy sinh bị bỏ lại."
Nghe được Tào dĩnh nói lời này, Tống Thanh nhất thời cứng lại, sắc mặt dị thường lúng túng.
"Đi thôi…"
Con ngươi xinh đẹp Tào Dĩnh lại chuyển hướng sang Tiêu Viêm, hung hăng trừng mắt hắn một cái, ý tứ đã rất rõ, nếu Tiêu Viêm lại tiếp tục kiếm cớ từ chối thì sợ rằng yêu nữ này hôm nay sẽ hóa thân thành một con sư tử cái.
Thấy thế, Tiêu Viêm cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không thèm thương hại cho Tống Thanh, đối với loại người gặp nguy cơ liền vứt bỏ đồng bạn là loại hành động rất trơ trẽn, gặp phải loại đãi ngộ như vậy cũng làm không làm cho người ta đồng tình.
Trong lòng thầm thở dài, Tiêu Viêm chỉ còn cách bước xuống cầu thang, Tào Dĩnh bên cạnh lúc này mới phát ra tiếng mỉm cười tinh nghịch theo sát hắn, làm cho người khác nghe cũng có cảm giác xúc động êm ái.