Trải qua gần một tháng sục sôi tranh tài, biển người mênh mông rốt cục cũng từ từ tản đi khi đan hội hạ màn. Tuy nhiên, cả Đan thành vẫn như trước, vẫn tồn tại một loại không khí hưng phấn không thôi, lần đan hội tranh tài này, mức độ quyết liệt vượt xa khỏi dự tính của mọi người, chỉ cần nghĩ đến hành động mạnh mẽ, đoạt lại chức vô địch dường như đã nằm chắc trong tay Hồn điện cũng làm cho người ta bừng bừng nhiệt huyết.
Đêm xuống, Đan thành cũng trở nên náo nhiệt hơn bình thường, đèn đuốc sáng trưng, người đi lại trên đường vẫn nườm nượp. Hầu hết các câu chuyện vẫn chỉ xoay quanh những sự kiện đã diễn ra tại Đan hội, và đương nhiên, vị quán quân của Đan hội lần này, Tiêu Viêm là được nhắc đến nhiều nhất.
Trước kia, cái tên này còn có vẻ còn xa lạ, nhưng hiện giờ dường như nó đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng mỗi người. Ai cũng biết rằng cái tên Tiêu Viêm này chẳng mấy chốc sẽ được biết đến trên toàn bộ Trung Châu. Đến lúc đó, hắn sẽ là ngôi sao trẻ sáng chói trên toàn đại lục.
Trái ngược với trạng thái sôi sục của Đan thành, trải qua gần một tháng thi đấu, phần đông những người dự thi lại mệt mỏi giống thư bị thoát lực, chật vật lê thân về nơi trú ngụ, sau đó đều giống như nhau, gục đầu ngủ như chết
Tiêu Viêm cũng không tránh khỏi, bát phẩm đan dược, dù là trong tưởng tượng cũng không dễ dàng luyện chế, hơn nữa, sau khi luyện chế xong, hắn còn mạnh mẽ thăng linh, hành động lần này đã làm tiêu hao một lượng kh*ng b* linh hồn lực của hắn. Bởi vậy, ngay sau khi đan hội kết thúc, hắn lập tức trở lại phòng, đóng cửa, chìm vào giấc ngủ.
Đám người Tiểu Y Tiên cũng rõ ràng trạng thái mệt mỏi của Tiêu Viêm, bởi vậy cũng không tới quấy rầy, tuỳ ý cho hắn ngủ bù.
Đến khi Tiêu Viêm trở lại trạng thái tỉnh táo thì sắc trời đã tối mịt. Trong mơ hồ, hắn vẫn nghe thấy truyền đến những lời bàn tán đầy hưng phấn từ bên ngoài truyền vào.
Vì lý do an toàn, hiện giờ, đám người Tiêu Viêm đã chuyển từ nơi cư ngụ từ Diệp gia về Đan tháp, như vậy cũng dễ dàng hơn trong việc đề phòng những hành động ám muội của Hồn Điện
Sau khi rời giường, Tiêu Viêm nhanh chóng rửa mặt rồi bước ra khỏi phòng. Trước khi trở về phòng nghỉ ngơi, hắn đã được Huyền Không Tử nhắc nhở đến gặp lão sau khi tỉnh dậy.
"Cạch."
Vừa mở cửa phòng, Tiêu Viêm nhìn thấy không ít người bên ngoài đại sảnh, Tiểu Y Tiên, Thiên hoả tôn giả, Diệp Trọng cũng đang có ở đây.
"Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi, người của Đan Tháp qua thúc dục rất nhiều lần nhưng đều bị ta ngăn lại nên đã trở về." Tiểu Y Tiên nhoẻn miệng cười, ôn nhu nhìn Tiêu Viêm nói