Nhìn cảnh tượng Tiêu Viêm đột nhiên đưa bàn tay c*m v** cột sáng trước mặt, toàn trường vang lên những tiếng kêu kinh hãi, từng ánh mắt nghi ngờ bất chợt dừng lại trên thân thể Tiêu Viêm, nhìn bộ dáng như thế, giống như người này không có ý định dễ dàng buông bỏ?
Nhưng nay đan dược đã thành, Tiêu Viêm còn có thể có biện pháp nào để đảo ngược tình thế? Chẳng lẽ còn luyện chế đan dược mới sao? Thời gian hiện giờ cũng không còn đủ để hắn có thể luyện chế đan dược cấp cao 1 lần nữa.
Nhìn thấy cử động này, phía trên đài cao đám người Huyề Không Tử cũng ngẩn ra. Rõ ràng đối với những hành động này của Tiêu Viêm cũng có chút kinh ngạc, bọn họ cũng đồng dạng không thể tưởng tượng được, vào thời điểm này, Tiêu Viêm đến cùng là có thể làm được gì?
"Người này cũng không phải là loại người hành động l* m*ng, không biết chừng thật sự có biện pháp." Mỹ phụ nắm chặt tay, nhìn về phía xa xa trên thềm đá nơi có thân ảnh gày gò đang đứng chần chờ nói.
"Cũng hi vọng là như vậy." Hai người Huyền Không Tử cũng do dự một chút, nói. Nếu có thể xuất hiện kỳ tích, bọn họ tự nhiên là cầu còn không được, nhưng nhìn cục diện hôm nay, bọn họ có chút mong chờ xem kì tích kia rốt cục là từ đâu mà xuất hiện.
Từ xa, đôi mắt đẹp của Tào Dĩnh nhìn chằm chằm Tiêu Viêm không chớp mắt. Chẳng hiểu sao đối với y, trong lòng nàng có 1 sự tin tưởng khó tả, có lẽ bởi vì người thanh niên này cùng trang lứa với nàng, nhưng gần như chưa bao giờ toát ra chút cảm giác hoảng loạn nào.
Khác hẳn với cái nhìn chăm chú của nàng, cách đó không xa, Tống Thanh trong lòng cũng có chút ít cảm giác ghen ghét, nhưng cũng đành bó tay. Bây giờ nếu so sánh hắn với Tiêu Viêm, người Trưởng Lão trẻ tuổi nhất của Đan Tháp dường như không có chút cân nặng.
"Hừ, cố làm ra vẻ." Mộ Cốt lão nhân cũng bởi vì hành động của Tiêu viêm mà ngẩn ra, chợt trên khuôn mặt hiện lên vẻ châm chọc cười lạnh nói, hắn cũng nghĩ không ra, tên Tiêu Viêm này đến cuối cùng là có khả năng gì để có thể đảo ngược cục diện gần như đã định này!
Đối với đủ loại bàn tán, nghi ngờ của mọi người từ bốn phương tám hướng. Tiêu Viêm là người trong cuộc cũng không vì như vậy mà có nửa điểm phân tâm, đan dược mặc dù đã thành hình, nhưng cũng không đại biểu cho việc hắn đã mất đi tư cách cạnh tranh.
Bát phẩm đan dược, vốn dĩ đan dược tầm thường khác không thể sánh bằng, đan dược bậc này, cũng đã có được linh tính, mà cũng chính vì có linh tính, đan dược bát phẩm càng trân quý sở hữu linh tính càng cao, điều này thuộc về quy luật khi luyện chế đan dược rồi.
Nói một cách khác, đã tới cấp độ bát phẩm, điểm chú trọng năng luợng lớn nhỏ đã không phải là điểm trọng yếu nhất nữa, mà việc sở hữu linh tính cao hay không, mới là mặt hết sức quan trọng.
Một số ít đan dược có linh tính nhất định, đã có thể hấp thu năng luợng trong thiên địa để bổ sung cho bản thân, bởi vậy, phẩm chất bát phẩm đan dược được quyết định bởi linh tính đan dược cao hay thấp chứ năng luợng không phải là yếu tố quan trọng nhất.