Uy áp mênh mông vô bờ trên bầu trời, tiếng sấm trầm thấp vang vọng không ngừng. Mây đen dày đặc đè ép làm cho người ta có cảm giác áp lực cực độ.
"Uỳnh" Bên trong mây đen dày đặc, một đạo Lôi đình màu bạc tựa như Cự Mãng đột nhiên xé rách bầu trời dữ dội lướt xuống, sau đó bị một đạo nhân ảnh phía trên bệ đá đón đỡ. Chợt đan hương giống như một loại thực chất nhất thời tràn ngập mà mở ra.
"Ha ha, ta thành công rồi!" Dưới hàng vạn ánh mắt chú mục vào, nam tử có chòm râu ngả bạc kia ngẩng mặt lên trời cuồng tiếu. Trong tay gã, một viên đan dược to như long nhãn đang chớp ngời những tia hào quang lóng lánh mê hoặc lòng người!
Đối với việc nam tử này thất thố cười to mọi người ở đây cũng không ai chỉ trích, ngược lại nhìn người trước mặt bằng ánh mắt có chút nóng bỏng. Một gã có thể luyện chế ra Thất phẩm trung cấp đan dược Luyện Dược Đại Sư thì cho dù đi đến nơi nào cũng sẽ được hưởng thụ đãi ngộ của khách quý một cách tuyệt đối.
Hiện giờ đan hội đã đi vào giai đoạn cuối cùng. Lúc này thì chỉ có hai người vẫn còn tiếp tục luyện đan. Thứ nhất là loại người có năng lực thật sự, còn lại là loại người thật giả lẫn lộn. Đương nhiên loại cục diên này tất nhiên là loại người đầu tiên chiếm đa số. Dù sao cũng không có bao nhiêu người có da mặt dày để có thể chịu được sự mất mặt dưới loại tình trạng này.
Phía trên bãi đá của đan hội số hoả diễm chỉ còn ba mươi sáu đoá. Nói cách khác, vẫn còn ba mươi sáu người dự thi cuối cùng đang tỉ mỉ chuẩn bị cho đan dược sở trường nhất của bọn họ.
Mà trong ba mươi sáu người này cũng đã tính luôn cả Tiêu Viêm, Tào Dĩnh, Mộ Cốt lão nhân, Đan Thần…Được coi là những người có năng lực thật sự tranh đoạt ngôi vị quán quân đan hội.
Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên bệ đá. Ở phía cuối chân trời vang vọng tiếng sấm cũng bị hắn bỏ ngoài tai không chú ý đến, tâm thần của hắn không hề giữ lại mà toàn bộ đều tập trung vào bên trong dược đỉnh.
Giờ phút này tại bên trong dược đỉnh, hoả diễm xanh biếc hừng hực thiêu đốt. Độ nóng cháy làm cho lò luyện đan cũng thoáng hồng lên một chút. Nhưng tất cả đều không phải là mục tiêu mà Tiêu Viêm chú ý, tầm mắt của hắn vẫn là chăm chú nhìn vào đồ vật hình tròn đang xoay tròn bên trong ngọn lửa.
Caí gọi là vật hình tròn này đương nhiên là vật được ngưng tụ lại từ tinh hoa của hơn trăm loại dược lực tinh thuần. Chẳng qua bây giờ thứ này đã từ từ to lên bằng nắm tay, hiên giờ biến thành trứng bồ câu lớn nhỏ. Hơn nữa hình dạng này có vẻ ngày càng mượt mà khi được hoả diễm nung khô ở bên trong dược đỉnh.
Mà theo thời gian, vật thể hình tròn dần dần thu nhỏ lại. Một luồng năng lượng dao động làm cho Tiêu Viêm cảm thấy rung động trong lúc mơ hồ thành hình. Loại trình độ này đã dần dần cho thấy phẩm chất của Thất phẩm đan dược đỉnh phong thông thường.