Nhìn quảng trường đang sôi sục, Huyền Không Tử cũng không khỏi mỉm cười. Bầu không khí thế này, nhìn khắp toàn bộ đại lục, chỉ e rằng cũng chỉ có khi tổ chức Đan hội mà thôi.
- Tất cả người dự thi, lên đài! Tỷ thí lần cuối này không có quy củ hạn chế nào! Hãy tận lực của các ngươi, luyện chế ra đan dược mà các ngươi sở trường nhất đi!
Nghe được âm thanh tuy già nua nhưng hữu lực của Huyền Không Tử vang vọng khắp trời, phần đông người dự thi trong sân rộng đều sôi trào nhiệt huyết. Bọn họ nhìn nhau, sau đó trong sân chợt vang lên từng tiếng nổ mạnh "Ầm ầm", từng bóng người đột nhiên lướt lên bình đài dữ dội, nhất thời khắp trời chỉ thấy đâu cũng là bóng người ùn ùn kéo tới làm cho ánh dương ấm áp chiếu xuống mấy ngày nay cũng phải trở nên âm u mấy phần.
Những bình đài trên bầu trời rất nhiều, tuy chứa rất nhiều thí sinh như vậy cũng không thành vấn đề. Bất quá, mặc dù tuyển thủ đã trải qua hai đợt sàng lọc đã bị đào thải gần như đến chín phần mười, nhưng số người còn lại vẫn là một lượng cực kỳ không nhỏ. Hơn một ngàn người đồng thời bay lên cũng tạo thành quang cảnh tương đối hoành tráng.
Lúc bóng người ùn ùn kéo lên, Tiêu Viêm cũng xen lẫn vào bên trong. Hắn vẫn chưa sốt ruột chọn lấy thạch đài cho mình, mà những thân ảnh đang lướt đến kia, một ít đã tiến đến thềm rồi. Thậm chí có một số người đã xuất thủ vì muốn chọn cho mình một nơi ưng ý nhất.
Tiêu Viêm vẫn trụ thân giữa không trung, đợi phần lớn những người này đã chọn được "chỗ tốt" cho mình thì mới từ từ bước đi trong không trung, chậm rãi hạ xuống một thạch đài trên rìa bãi đá. Luyện chế đan dược cần phải hết sức chăm chú. Trong hầu hết các thạch đài ở mặt tiền bãi đá, cơ hồ đều đã bị chiếm lấy cả. Vạn nhất, thời điểm luyện đan bị quấy rầy thì đến lúc đó bọn họ muốn khóc cũng không kịp.
Tiêu Viêm dừng lại ở một thạch đài diện tích cũng không lớn, chỉ ước chừng khoảng hai đến ba trượng nhưng đủ để một mình hắn tự do hành động. Mà sau khi tìm được chỗ, giờ đây hắn cũng chỉ xếp bằng ngồi xuống rồi quét mắt nhìn bốn phía đoạn lướt qua bọn người Tào Dĩnh, Đan Thần, Tống Thanh ở phía xa. Ba họ người chỉ cách nhau một khoảng không xa, với lại bọn họ cũng giống Tiêu Viêm, vẫn chưa them rat ay hay chiếm đoạt mấy bình đài thoạt nhìn bắt mắt rộng rãi ấy, mà đang lặng lẽ tìm kiếm một bình đài tĩnh lặng khác.
Ánh mắt lần nữa đảo qua lần nữa người bọn họ, Tiêu Viêm đột nhiên dừng lại tại một bình đài trôi nổi cách đó không xa. Chỗ đó có một bóng người màu đen đang ngồi xếp bằng, nhắm mắt dưỡng thần.
"Người này… Lại ẩn giấu khí tức chân thật sao?!"
Tiêu Viêm nhìn bóng đen kia chằm chằm rồi khẽ cau mày. Hiện giờ, tuy đã không gặp qua Mộ Cốt lão nhân kia trong Đan giới, nhưng thấy được phần quỷ dị của người này, mặc dù khí tức bình thường cũng tương tự như những người dự thi khác, nhưng đã từng trải hơn bọn họ rất nhiều, Tiêu Viêm liền nhận ra lão già này chính là một kình địch cực kỳ khó giải quyết!