Xa xa trên bầu trời, một đạo hào quang vô hình trôi nổi. Linh Hồn Lực lượng bàng bạc mênh mông như cơn thuỷ triều lấy nơi này làm trung tâm nhanh chóng từ bốn phương tám hướng thổi quét qua. Giờ phút này cả một mảng bên trong dãy núi, ngoại trừ một ít cao giai ma thú cực kỳ cường hãn ra, đám ma thú còn lại đều cảm nhận được mội loại uy áp cực kỳ mãnh liệt từ linh hồn. Uy áp bậc này làm cho thân thể bọn nó không nhịn được có chút run rẩy.
"Tiêu Viêm này thực lợi hại, thật sự có thể đột phá tới bát phẩm. Thật làm cho người ta khó có thể tin."
Hùng Chiến nhìn lên đạo hào quang vô hình trên bầu trời. Linh hồn lực mênh mông kia cho dù là bản thân hắn cũng có cảm giác kinh hãi. Về mặt thực lực hiện giờ hắn mạnh hơn, nhưng nếu so về linh hồn mà nói… hai Hùng Chiến chỉ sợ cũng không bằng được Tiêu Viêm lúc này.
Linh Hồn Lực lượng như thuỷ triều khuếch tán, kéo dài mấy phút đồng hồ sau mới từ từ dừng lại. Mà đoàn hào quang vô hình kia cũng dần dần hiện ra dưới ánh mắt soi mói của Hùng Chiến.
Hào quang tan đi, mơ hồ hiện ra một đạo thân ảnh. Cẩn thận quan sát, rõ ràng là Tiêu Viêm, chẳng qua lúc này bề ngoài thân thể Tiêu Viêm cực kỳ hư ảo. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Đây là linh hồn?" Hùng Chiến nhìn Tiêu Viêm hư ảo trên bầu trời, trong lòng đột nhiên thất kinh, thấp giọng nói.
Linh hồn đối với thời đại này mà nói quả thực là quá mức mờ ảo. Linh Hồn Lực lượng cũng là vô sắc vô hình, rất khó phòng bị. Có thể đem linh hồn cô đọng thành hình người, hơn nữa rất lâu không tiêu tan thì cho dù là cường giả cấp bậc Đấu Tôn cũng khó có thể làm được.
Trên bầu trời, "Tiêu Viêm" dừng lại một chút sau đó đột nhiên cúi đầu, ánh mắt nhìn vào trong thạch thất, nơi đó có một đạo thân ảnh cao gầy đang chậm rãi bước trên hư không. Ánh mắt Hùng Chiến đảo qua, phát hiện đây chính là thân thể của Tiêu Viêm.
Tùy theo thân thể đạp không tiến về phía linh hồn, "Tiêu Viêm" do linh hồn cô đọng lại cũng chuyển động bước về phía thân thể. Mà cứ mỗi lần bước chân nó hạ xuống, kích thước cũng thu nhỏ lại một chút. Đến khi tiến vào thân thể thì đã biến thành một đốm sáng vô hình nhỏ bằng lòng bàn tay, sau đó nhẹ nhàng dừng lại ở trên mi tâm của thân thể, chợt loé lên liền biến mất không thấy nữa.
Khi linh hồn lại một lần nữa tiến vào mi tâm thì thân thể Tiêu Viêm cũng khẽ run lên. Loại linh hồn áp lực tràn ngập xung quanh lúc này cũng tiêu tan.
Thân thể Tiêu Viêm trên bầu trời đứng ngây ra một lúc lâu, ánh mắt đen nhánh lần nữa khôi phục lại sự thanh tỉnh. Tiêu Viêm hít sâu một hơi, hai tay đột nhiên kết động thủ ấn. Linh Hồn lực lượng mênh mông từ vị trí mi tâm nhanh như chớp khuếch tán ra. Cuối cùng chỗ Tiêu Viêm biến ảo thủ ấn đã ngưng tụ thành một quyền ấn linh hồn vô hình.