Khối đá màu xanh biếc nhìn từ xa cũng thật bình thường như bao khối đá khác, nhưng đến khi tiếp cận mới có thể phát hiện tại trên tảng đá kia che kín hoa văn kì dị, hơn nữa mặt ngoài nó còn hơi trong suốt, nếu đặt ở nơi có ánh sáng thì có thể mơ hồ thấy được bên trong chảy xuôi chút ít tương thể sền sệt.
Tiêu Viêm chăm chú nhìn tảng đá màu xanh biếc một lát rốt cục khẽ thở ra một hơi, từ từ áp chế sự vui mừng trong lòng, cúi xuống thật cẩn thận đem khối đá xanh biếc chỉ lớn cỡ lòng bàn tay lên quan sát.
Bàn tay vừa tiếp xúc với khối đá màu xanh biếc, nhất thời có loại cảm giác ôn nhu lành lạnh truyền đến, khi rung nhẹ nó, thuỷ dịch bên trong liền lắc lư.
"Thiên ma phỉ thạch tinh."
Tiêu Viêm ngưng thần đem khối đá màu xanh biếc kiểm tra kĩ càng một lần, cuối cùng mới xác định được đây là thứ cuối cùng mà hắn cần.
"Không hổ là Vạn Dược sơn mạch…" Đem khối Thiên ma phỉ thạch tinh thu vào nạp giới, trong lòng Tiêu Viêm có cảm giác vui mừng phát khóc, mấy thứ này nếu để hắn tìm kiếm bên ngoài chỉ sợ sẽ phải vất vả một phen, nhưng ở trong này chỉ cần cúi người tìm là được.
Đến khi xác định chỉ có một khối duy nhất, Tiêu Viêm mới xoay người nhìn Tử Nghiên đang ngồi trên bậc thang của quảng trường, không khỏi mỉm cười.
"Tìm được rồi? " Nhìn thấy Tiêu Viêm đi tới, Tử Nghiên vội vàng hỏi. Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu
"Ngươi chừng nào thì đi?" Từ Nghiên kích động nói, nàng ở tại Đan giới cũng được một thời gian, nơi này mặc dù rất nhiều đồ ăn ngon nhưng so sánh với Đấu Khí đại lục thì vẫn thiếu chút nhân khí
"Mang ta đến một mật thất, ta phải phối chế vài thứ." Nói đến đây, sắc mặt Tiêu Viêm khá ngưng trọng, địa tâm hồn tuỷ rất khó đạt được, lần này nếu phối chế thất bại thì sau này nếu muốn thu thập đầy đủ thiên tài địa bảo như bây giờ, cũng không biết là khi nào, bởi vậy hắn không dám có chút chậm trễ nào
Nhìn thấy bộ dáng nghiêm trọng của Tiêu Viêm, Từ Nghiên ngoan ngoãn gật đầu, dẫn Tiêu viêm vòng qua quảng trường, sau đó tìm một mật thất kín đáo cho hắn sâu trong thạch điện.
"Trước khi ta ra, ngàn vạn lần không thể để cho ngoại nhân quấy rầy ta." Tiêu Viêm tiến vào thạch thất, sau đó trịnh trọng nhắc nhở Tử Nghiên.
"Ừm, yên tâm đi." Tử Nghiên gật đầu thật mạnh.
Thấy thế Tiêu Viêm mới yên lòng, chậm rãi đi vào thạch thất, sau đó ầm một tiếng, cánh cửa mật thất dần đóng chặt lại.
Thạch thất tuy không rộng lắm nhưng cũng đủ để sử dụng, ánh sáng nhu hòa từ ngọn đèn đem sự âm u trong thạch thất đều đuổi đi.