Bóng người từ trong rừng rậm đột nhiên lao ra làm cho đám người Tào Dĩnh cả kinh, bất quá khi bọn họ nhìn thấy diện mạo của người tới thì mới thoáng thở phào một hơi. Trong mắt của Tống Thanh lại phát ra một tia vui sướng khi người khác gặp nạn:
"Ha hả, Tiêu Viêm. Chậc chậc! Ta còn chưa đi tìm ngươi, ngươi cư nhiên lại đưa thân mình tới cửa "
Nhìn thấy thân ảnh đang ẩn núp là Tiêu Viêm, Hắc y nam tử ngẩn ra sau đó khuôn mặt lại hiện ra một nụ cười quỷ dị, nói.
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn chằm chằm Hắc y nam tử xa lạ kia, từ trong giọng điệu tựa hồ đối phương biết rất rõ hắn. Mà trong trí nhớ của hắn, lại tìm không ra người này, cường giả cấp bậc Đấu Tôn hắn thấy cũng không nhiều. Mỗi một người đều để lại cho hắn những ấn tượng sâu đậm, nhưng nam tử trước mắt này lại làm cho hắn có cảm giác rất xa lạ.
"Không biết các hạ là cao nhân phương nào? Tiêu Viêm tựa hồ không biết ngươi..." Hướng về phía hắc y viên ôm quyền, Tiêu Viêm trầm giọng nói.
"Không biết cũng không sao…" Hắc y nam tử cười, sau đó tùy ý nói: "Dù sao tất cả những người ở đây đều chạy không thoát, kể cả ngươi…"
Đôi mắt Tiêu Viêm híp lại, hắn có thể cảm nhận được sát ý của Hắc y nam tử đối với hắn. Hiển nhiên, hôm nay muốn bình yên mà thoát được e rằng phải trả một cái giá không nhỏ.
Cước bộ đạp trên hư không, thân hình Tiêu Viêm chậm rãi lui về phía sau. Sau đó nhảy vào bên cạnh đám người Tào Dĩnh, hiện tại không phải là thời điểm thể hiện, chung quanh có hơn mười tên Hắc y nhân, thực lực vô cùng mạnh mẻ. Dựa theo phỏng đoán của Tiêu Viêm e rằng ít nhất có sáu đến bảy cường giả cấp bậc Đấu Tông. Đội hình bực này, cho dù là đặt ở Trung Châu, cũng tương đối không kém. Hắn không nghĩ tới đám cường giả này đồng thời lại xuất hiện ở chỗ này.
Khi Tiêu Viêm chạy đến, ngoại trừ ánh mắt hai vị trưởng lão Huyền Minh tông trở nên hung ác còn những người còn lại vẫn còn bình thường. Vào lúc này, nhiều hơn một người thì có thể nắm chắc nhiều hơn một phần chạy trốn. Thực lực của Tiêu Viêm hôm nay trên gò núi, bọn họ cũng đã thấy rõ.
"Làm sao bây giờ? "
Đôi mắt đẹp của Tào Dĩnh nhìn Tiêu Viêm, đột nhiên khẽ hỏi.
"Còn có thể làm sao nữa? Tên kia chính là Đấu Tôn cường giả, tự bảo vệ bản thân mình rồi chạy thôi." Tiêu Viêm bất đắc dĩ nói.
"Ngươi còn muốn chạy như thế nào? Cho dù sử dụng không gian thạch cũng bị hắn chặn lại." Tống Thanh cau mày nói.
Tiêu Viêm giang tay ra lười cùng hắn tranh chấp, dù sao vạn nhất không thích hợp, hắn sẽ thi triển Hủy Diệt Hỏa Liên chạy trối chết. Về phần đám người Tào Dĩnh hắn cũng chẳng có sức mà lo...
"Ta có thể phá được Linh Hồn Bình Chướng, nhưng nếu như ta ra tay, thì tên kia nhất định sẽ động thủ, bởi vậy ta cần có một chút thời gian."