Vì lo lắng bị con Huyền Thủy Hổ Giao truy tung, Tiêu Viêm đem hơi thở ẩn nặc cẩn thận. Sau một hồi lâu cuồng bạo mới từ từ yên tĩnh lại, hắn đưa mắt nhìn bốn phía giữa sườn núi đang đứng. Lại nói nơi này đang bị sương mù nồng đậm che dấu, hơn nữa bên trong đám sương mù dày đặc này, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được một số hơi thở cực kỳ cường hãn. Nếu mà bị quấn lấy tất nhiên sẽ cực kỳ phiền toái.
"Lấy tình hình hiện giờ cũng chỉ có thể lặng lẽ trèo l*n đ*nh núi... Thử xem có cơ hội nào len lén đem vật thu vào tay. Lấy lực lượng một mình ta, nếu mạnh mẽ cướp đoạt... e rằng sẽ có chút ít khó khăn. "
Tiêu Viêm dựa vào một cây đại thụ, ngắm nhìn đỉnh núi khổng lồ như ẩn như hiện kia lẩm bẩm. Trong lòng đã có kế hoạch, Tiêu Viêm cũng không muốn trì hoãn nhiều hơn... Hắn vừa muốn động thân, thì trong lòng lại đột nhiên khẽ động, ánh mắt chuyển hướng về một chỗ phía dưới chân núi. Nơi đó, đột nhiên bạo phát một nguồn năng lượng ba động cực kỳ kịch liệt, loại ba động này cũng không phải là năng lượng ba động tầm thường mà ngược lại giống như là do bị đấu khí giao chiến ba động tạo nên.
Cảm giác được loại dao động này, chân mày Tiêu Viêm không khỏi nhíu lại. Hắn có thể cảm ứng được tất nhiên những đầu mãnh thú kia cũng có thể cảm ứng được, điều này ắt sẽ khiến cho chúng chú ý.
Tiêu Viêm ghé tai lắng nghe một hồi, cư nhiên còn trộm nghe thấy một ít tiếng người rất nhỏ …
"Chẳng lẽ là bọn người Tào Dĩnh? "
Tiêu Viêm nhíu chặt mày trầm ngâm một lát, sau đó đột nhiên thay đổi thân hình, lặng lẽ hướng về phía năng lượng đang ba động truyền đến lao đi. Hắn cũng không phải muốn thay bọn người Tào Dĩnh giải vây. Hiện giờ bọn họ làm ra những động tĩnh này... Tất nhiên có dẫn tới sự chú ý của một số ma thú cao cấp, hắn có thể trốn ở một bên, nếu một khi số ma thú cao cấp đó có dấu hiệu hiện thân thì phải lập tức rời đi, nhân cơ hội này đi vào động phủ trên đỉnh núi lấy trộm dược liệu.
Trong lòng nhanh chóng hiện lên những ý niệm này. Thân hình Tiêu Viêm cũng giống như một trận gió xẹt qua rừng rậm, ước chừng sau mấy phút đồng hồ, thân hình đột nhiên vọt l*n đ*nh cây, nép vào một cành cây được che kín bởi cành lá xanh um. Ánh mắt xuyên qua khe hở lá cây, nhìn về phía trước.
Trong tầm mắt của Tiêu Viêm có thể thấy là một lòng chảo bị lõm xuống. Lúc này ở bên trong lòng chảo đang có gần trăm người vây quanh. Ánh mắt đảo qua, quả nhiên là từ giữa nhìn thấy vài đạo thân ảnh quen thuộc. Rõ ràng là đám người Tào Dĩnh.
"Đi nơi này quả thật là không tồi!"
Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua, chợt ngưng lại tại không gian chung quanh... Chỉ thấy mảnh hư không kia.
Cư nhiên lại xuất hiện có chút cảm giác vặn vẹo.