Nhận thấy Ma thú Thủ hộ đang ẩn náu dưới hồ sâu, Tiêu Viêm nhìn bốn phía xung quanh, sau đó lặng lẽ rút lui về phía sau vài trăm trượng, tìm một chỗ thông với hồ nước rồi lấy ra từ trong nạp giới một gốc cây. Gốc cây này toàn thân màu Băng Lam, chỉ lớn khoảng nửa thước, trên ngọn cây còn có một trái màu lam bằng nắm tay, trái cây này vừa xuất hiện thì không khí xung quanh liền trở nên ẩm ướt, từ bên trong, năng lượng Thủy Hệ mênh mông như thủy triều cuồn cuộn tuôn ra.
Gốc cây này có tên là Thủy Túy Vân Tiên Thụ, còn trái cây của nó được gọi là Thủy Vân Quả, năng lượng thuộc tính thủy ở bên trong phi thường nồng đậm, có lực hấp dẫn trí mạng đối với một số Ma thú Thủy hệ, hơn nữa bởi vì năng lượng dồi dào khiến cho quả này có một loại túy tương đặc thù, loại túy tương này có hiệu quả vô cùng lớn, cho dù là Thất giai Ma thú ăn phải cũng sẽ bị say từ từ, sau đó lâm vào trạng thái hôn mê. Thứ mà Tiêu Viêm cần chính là túy tương bên trong Thủy Vân Quả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Ai, để lấy được Đan Linh Tương, đành phải hy sinh thứ này thôi…" Tiêu Viêm thật cẩn thận đem gốc Thủy Túy Vân Tiên Thụ chôn xuống đất, hơn nữa, để trông giống như thật hắn còn cố ý làm cho bùn đất xung quanh giống hệt nhau. Từ xa nhìn lại liền giống như gốc cây này từ trước tới nay vẫn sinh trưởng nơi đây vậy.
Chỗ chôn cách hàn đầm một quãng khá xa, vì Tiêu Viêm biết Thất giai Ma Thú linh trí không hề thấp, nếu ở lân cận đột nhiên mọc ra một gốc bảo bối bậc này tất sẽ khiến nó hoài nghi một chút, tuy khoảng cách hiện giờ hơi xa, nhưng Tiêu Viêm có lòng tin là tên kia sẽ bị thu hút. Lực hấp dẫn của Thủy Vân Quả đối với Ma thú Thủy hệ, năm đó Tiêu Viêm đã tận mắt trông thấy.
Sau khi đem Thủy Túy Vân Tiên Thụ chôn xuống, thân hình Tiêu Viêm chợt động, bay vút lên một thân cây to lớn. Thân thể nấp sau một cành cây xanh um, ánh mắt xuyên qua kẽ hở nhìn chăm chú vào hồ nước phía xa, khí tức của hắn lúc này cũng dần thu liễm lại.
Cùng với sự yên lặng của Tiêu Viêm, phiến sâm lâm này cũng lại trở về với sự yên tĩnh dị thường của nó. Hồ nước kia vẫn không có một chút động tĩnh, ngay cả một gợn sóng cũng không hề thấy nổi lên.
Đối với tình huống này, Tiêu Viêm cũng không quá nôn nóng, sau một lúc đợi chờ mà vẫn không thấy động tĩnh gì, đôi mắt của hắn cũng chậm rãi khép lại, dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần, hôm nay, ta quyết cùng ngươi dây dưa!
Tiêu Viêm nhắm mắt dưỡng thần, ba bốn tiếng đồng hồ lặng lẽ trôi qua. Trong khoảng thời gian này, khu rừng vẫn yên tĩnh không một tiếng động, thậm chí ngay cả một tiếng kêu của chim thú cũng chưa từng vang lên, bầu không khí yên lặng đến mức khiến cho người ta cảm thấy nổi da gà.