Nghe được lời nói mang đầy sát ý lạnh lẽo của Tiêu Viêm, sắc mặt Thần Nhàn kịch biến, đấu khí trong cơ thể không chút chần chờ ùn ùn luân chuyển, ngưng tụ lại trong lòng bàn tay.
Đấu khí đỏ rực ngưng tụ trên lòng bàn tay phải của Thần Nhàn, nguyên cả cánh tay như một cột than đỏ hừng hực, đấu khí ngưng tụ tại đầu chưởng sắc bén như một thanh hỏa đao…
"Huyền Hỏa đao."
Sắc mặt Thần Nhàn lúc này cực kỳ dữ tợn, bàn tay hơi chếch, tựa như một lưỡi đao giương thẳng lên từ trên đầu Tiêu Viêm chém xuống.
Theo sự chuyển động của bàn tay, Huyền Hỏa đao do đấu khí ngưng tụ cũng lướt theo, kình phong sắc bén mang theo hơi nóng hừng hực, ngay cả không gian cũng bị nó chém thành những khe rách…
Dù gì thì Thần nhàn cũng là một đối thủ có thực lực tương đương Tiêu Viêm, dưới tình thế nguy cấp hắn liều mạng công kích thì uy lực cũng là không nhỏ.
Đối diện với thế công mạnh mẽ, hung ác như mãnh thú của Thần Nhàn, vẻ lạnh lùng trên mặt Tiêu Viêm càng đậm hơn, bàn tay quắp lại thành hổ trảo, ngọn lửa màu xanh chợt bùng ra, nhìn từ bên ngoài như một chiếc bao tay màu xanh.
Hỏa diễm ngưng tụ, sắc mặt Tiêu Viêm không chút thay đổi, một quyền đánh ra, trước ánh mắt của đám đông, hai quyền trực diện giao phong, vang lên một tiếng vang nặng nề: "Bành"
Quyền chưởng chạm nhau, từng luồng kình phong nóng cháy lan tỏa, nhiệt độ cực nóng làm cho đám lá khô trong phút chốc biến thành tro bụi, thậm chí còn có cả những tảng đá vỡ tung tóe, từng vết nứt hình chân chim hằn lên chia cắt tảng đá lớn thành vô số mảng vụn…
Sắc mặt Thần Nhàn tái nhợt, trái lại với hắn, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn lạnh lùng như trước, không vì thế tấn công hung ác của Thần Nhàn mà biến đổi.
"Cút"
Kình phong sắc bén của Huyền Hỏa đao vừa tiếp xúc với Lưu Ly Liên Tâm Hỏa đã bị cắn nuốt, đồng hóa, trong chốc lát gần như đã không còn lại chút gì, mà trong đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Viêm cũng phát sinh hàn ý, một tiếng quát vang dội như tiếng sét giữa trời xuân quang đãng phát ra.
Tiếng gầm phát ra mang theo kình lực mạnh mẽ khiến Thần Nhàn cũng phải phát run!
"Phụt".
Kình lực đáng sợ, mạnh mẽ như sóng thần ầm ầm đổ vào lòng bàn tay Thần Nhàn, lớp đấu khí phòng ngự của hắn lập tức vỡ tan như một lớp kính mỏng, máu tươi b*n r* tung tóe…
Cánh tay phải của Thần Nhàn vang lên tiếng xương gãy răng rắc, thân thể cũng bị đánh văng ra, nện lên trên một tảng đá lớn phía sau. Tại nơi tiếp xúc, có thể thấy được từng khe nứt bắt đầu lan tràn ra, sau cùng một tiếng nổ vang lên, tảng đá vỡ tan thành từng mảnh, đáng ngạc nhiên là phần bên trong tảng đá đã bị ám kình chấn thành bụi phấn.