Có thể làm cho vẻ mặt Tiêu Viêm như vậy, tự nhiên là thiếu tông chủ Huyền Minh Tông Thần Nhàn, hắn và Tiêu Viêm cũng không xuất hiện cùng một chỗ, nhưng không nghĩ tới là sẽ gặp nhau ở Vạn Dược sơn mạch này.
Phía sau Thần Nhàn, có hai lão giả đi theo. Mà hai người này, Tiêu Viêm cũng không xa lạ, đúng là hộ vệ của Thần Nhàn ở Luyện dược sư công hội.
"Hai lão giả này cũng là luyện dược sư, khó trách Thần nhàn hữu kinh vô hiểm, thì ra là có người trợ giúp…" Nhìn hai lão giả, Tiêu Viêm cũng có chút nhíu mày, hai người này đều mạnh hơn Hoàng Dịch rất nhiều, thực lực ít nhất cũng tiếp cận cửu tinh, quả thật có chút khó giải quyết.
Nhưng từ đây cũng có thể thấy được địa vị trong Huyền Minh Tông của Thần nhàn, ngay cả đi vào Đan giới mà cũng có hai cửu tinh đấu tông làm hộ vệ, hiển nhiên Huyền Minh Tông đối với hắn cực kỳ coi trọng. Một phần có lẽ cũng vì thân phận Thiếu tông chủ của hắn, nhưng nếu là một tên phế vật thì kể cả có thân phận đấy chỉ sợ cũng không có loại đãi ngộ này.
Khi Tiêu Viêm đang suy nghĩ, nhóm người Thần Nhàn cũng nhanh chóng bay đến, trong ánh mắt lướt về phía gò núi trong ánh mắt chú ý của mọi người.
Thần Nhàn đáp xuống, ánh mắt đảo qua xung quanh, khi bắt gặp Tiêu Viêm cũng lập tức ngẩn ra, khuôn mặt tràn đầy âm lãnh lộ ra một nụ cười.
"Tiêu Viêm, xem ra may mắn không mỉm cười với ngươi rồi…" ngón tay Thần nhàn khẽ đụng cây thiết phiến, cây quạt kêu bộp một tiếng rồi mở ra, mà bước chân chậm rãi đi về phía Tiêu Viêm, cười như không cười.
Ánh mắt Tiêu Viêm bình thản nhìn về phía Thần nhàn, sau đó liếc mắt về phía hai lão giả, mở miệng nói: "Đây là chỗ dựa của ngươi?"
"Ngươi thấy không đủ?" Thần Nhàn khẽ phẩy chiếc quạt tím trong tay, cười nói.
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu.
"Nhưng ta cho rằng như vậy là đủ rồi." Thần Nhàn sắc mặt một mảnh lạnh lẽo, mà khuôn mặt hai lão giả phía sau cũng cười lạnh, bước chân tiến về phía trước một buóc, bàng bạc đấu khí của hai người phát ra.
Biến cố bên này, cũng khiến cho người trên gò núi chú ý, nhưng không có ai đứng ra ngăn cản, ngược lại đều tránh xa, sợ bị liên lụy. Trả thù, trong Đan giới cũng không hiếm thấy, cũng không có cái gì đáng ngạc nghiên.
Nhìn vẻ mặt lãnh lẽo của hai lão giả, trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua tia hàn ý, hai người này thực lực không thấp, nhưng bằng thực lực này mà đòi bắt hắn, Thần Nhàn quá ngây thơ rồi.
"Giết hắn!"
Cây quạt trong tay Thần nhàn khẽ phẩy, hung tợn chỉ về Tiêu Viêm quát.