Tiêu Viêm từng vô tình đọc qua một quyển sách cổ về dược liệu do Dược lão để lại. Trên đó có ghi rõ rằng Hoàng Tinh chính là do tinh thuần Đại địa chi lực trầm ổn hậu trọng ngưng tụ mà sinh ra. Nhưng chính vì thế mà nó cũng có tính cực hạn. Phàm là Hoàng Tinh sinh trưởng sau một trăm năm sẽ bởi vì năng lượng bão hòa mà không tăng trưởng thêm nữa. Cũng chính vì thế mà Hoàng tinh hơn trăm năm mới quý giá đến vậy.
Trên sách cổ có ghi lại, nếu Hoàng Tinh có tuổi thọ hơn xa trăm năm, vậy thì thứ nuôi dưỡng cho Hoàng Tinh sinh trưởng chắc chắn không phải là Đại địa chi lực mà là một thứ thiên địa linh vật khác.
Ngay khi nhìn thấy Hoàng Tinh ngàn năm này, trong lòng Tiêu Viêm đã hiểu được, lòng đất phía dưới Hoàng Tinh nhất định có một thứ khác. Cũng chính là thứ này mới giúp cho Hoàng Tinh phát triển đến mức độ bây giờ.
"Hắc hắc! Thật không hổ danh là Đan giới!"
Tiêu Viêm nhịn không được khẽ cười cười, bàn tay gập lại, đánh mạnh về phía hố sâu. Một luồng hấp lực bùng phát, cả tảng lớn bùn đất bay ra, sau đó bị Tiêu Viêm hất sang một bên.
Dưới hấp lực mạnh mẽ của Tiêu Viêm, hố đất kia cũng càng ngày càng sâu nhưng linh vật khác mà Tiêu Viêm nghĩ tới lại vẫn chưa xuất hiện.
"Chẳng lẽ những gì trên sách cổ nói là giả hay sao?" Mắt thấy đã đào sâu năm, sáu trượng mà còn không có thứ gì, Tiêu Viêm khẽ cau mày. Trong giọng nói không còn có sự tin tưởng như lúc trước. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp được Hoàng Tinh ngàn năm.
Trong lòng nhiều thêm một chút nghi ngờ, Tiêu Viêm xuống tay cũng trở nên chậm hơn một chút. Sau khi tiếp tục đào như thế hơn một trượng, Tiêu Viêm rốt cục cũng bất đắc dĩ lắc đầu. Trong lúc Tiêu Viêm đang chuẩn bị bỏ cuộc thì ánh mắt đột nhiên nhìn lướt qua chỗ bùn đất bị lấy lên, bất ngờ hô lên một tiếng.
Lập tức ngồi xuống, Tiêu Viêm đưa tay bắt lấy một nắm bùn đất. Vừa vào tay, nắm bùn đất ẩm ướt kia cư nhiên có một cỗ năng lượng kì dị. Nhận ra được sự quái dị trong bùn đất, trong mắt Tiêu Viêm khẽ xẹt qua một chút vui mừng. Phía dưới lòng đất này quả nhiên là có chút vấn đề.
Có phát hiện như thế, Tiêu Viêm lại một lần nữa đứng dậy, bàn tay co lại, không ngừng chụp về phía hố sâu. Mà theo hai tay vũ động, cái hố kia cũng càng ngày càng sâu.
Ước chừng năm phút sau, dưới sự kiên trì đào móc của Tiêu Viêm, lòng đất mềm mại phía dưới hố sâu kia cuối cùng cũng phát ra một tiếng trầm đục. Vào giờ phút này, tinh thần của Tiêu Viêm chấn động, thân hình nhanh chóng lao xuống hố sâu.
Một ngọn lửa xanh biếc chậm rãi dâng lên từ hố sâu, ánh lửa nhu hòa chiếu rọi trong hố sáng rõ như ban ngày. Nguồn truyện: Truyện FULL