Nhìn đám người đang ùn ùn tiến vào cánh cửa của huyễn cảnh, Huyền Không Tử ở trên đài cao cũng khẽ gật đầu, phẩy nhẹ tay áo, thản nhiên nói: "Đan hội lần này thật thú vị. Không ngờ lại có cả mấy lão gia hỏa đã thành danh đến…"
"Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa vượt xa so với những Dị hỏa tầm thường khác. Đối với những lão gia hỏa này cũng có lực hấp dẫn không nhỏ, đương nhiên là cũng muốn đến góp vui." Bên cạnh Huyền Không Tử, lão giả da đen mở to mắt, ánh mắt sáng rực sắc bén đảo qua những bóng người đi vào cửa huyễn cảnh và nói.
"Sóng sau đè sóng trước! Hiện giờ một ít hậu bối trẻ tuổi cũng không kém gì bọn hắn. Cho dù họ có ra tay, cuối cùng chỉ sợ cũng tự rước lấy nhục." Thiếu phụ xinh đẹp mặc sườn xám ở bên cạnh cũng khẽ cười nói.
Huyền Không Tử cười cười, gật đầu, đưa tay vuốt râu nói: "Tuổi trẻ bây giờ cũng xuất hiện một số nhân vật. Nhưng mà khiến ta tò mò nhất vẫn là tên nhóc Tiêu Viêm kia."
"Tiêu Viêm? Đệ tử của Dược Trần?" Lão giả da đen ngẩn người ra, ánh mắt chợt nhìn về phía thiếu phụ xinh đẹp bên cạnh.
"Dược Trần…!"
Thiếu phụ xinh đẹp lúc này cũng ngẩn ra. Mấy năm gần đây nàng vẫn luôn bế quan, trừ những việc quan trọng như phong ấn Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa ra thì nàng không dễ dàng xuất hiện. Có thể nói, nàng là người lặng lẽ nhất trong ba đại cự đầu của Đan Tháp. Thậm chí ngay cả một số người hiện giờ ở Đan Tháp chưa lâu cũng đều không biết rõ lắm về sự tồn tại của nàng. Thậm chí rất nhiều người đều cho rằng trong Đan Tháp không có nữ cự đầu. Nhưng thật sự chỉ có người từng trải đủ kinh nghiệm mới biết được. Vị nữ cự đầu đầu tiên của Đan Tháp đã xuất hiện từ lâu rồi.
Năm xưa trên Đấu khí đại lục, vị thiếu phụ xinh đẹp thần bí này cũng là người có thanh danh hiển hách, danh tiếng không hề kém Dược Tôn Giả hay hai đại cự đầu khác.
Tuy nói rằng những năm gần đây bế quan, không để ý tới mọi việc. Nhưng trong lúc này khi nghe đến cái tên từ xưa mà khó có thể quên được thì trong ánh mắt nàng mơ hồ lóe lên tia sáng khó hiểu.
"Theo lời của Tiêu Viêm thì hiện giờ Dược Trần đã rơi vào tay của Hồn Điện. Đợi sau khi đan hội kết thúc, nếu như có thể, có lẽ nên giúp lão gia hỏa này. Dù sao năm đó cũng coi như hắn đã giúp Đan Tháp chúng ta một cái ân lớn…" Huyền Không Tử chậm rãi nói.
Nghe vậy, vẻ mặt của mỹ phụ khẽ biến đổi, tâm cảnh vốn bình lặng như mặt nước lúc này kịch liệt dậy sóng. Khuôn mặt trầm xuống, nói: "Ai bảo lão gia hỏa này năm đó thể hiện lung tung. Biết rõ mình bị Hồn Điện theo dõi hắn còn dám đi loạn khắp nơi, có kết cục như vậy cũng là đáng đời…"
"Ngươi ngoài miệng thì nói dễ dàng như vậy, ai mà không biết ngươi mới là người lo lắng cho lão gia hỏa kia nhất. Mấy năm nay ngươi âm thầm phái không ít người đi hỏi thăm tung tích của Dược Trần, hai người chúng ta đều biết…" Huyền Không Từ thở dài nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.