Trong phòng,từ khoảnh khắc đôi mắt Tiêu Viêm mở ra, nổi lên một dao động kỳ dị trong giây lát …
Dao động từ từ tản ra,Tiêu Viêm hít sâu một hơi, hai tay đột nhiên động…một đạo ấn ký hiện ra,bay múa trong không trung, thậm chí mang theo tàn ảnh, tùy theo thủ ấn biến hóa linh hồn lực lượng như chớp ngưng tụ mà đến, trong nháy mắt liền ngưng tụ thành một chưởng ấn vô hình.
Chưởng ấn thành,Tiêu Viêm cong ngón tay búng ta…rồi tiếp tục thay đổi thủ ấn
Ngay sau đó hai đạo thủ ấn vô hình càng thêm phức tạp xuất hiện
Ba đạo chưởng ấn bất đồng khi trong tay Tiêu Viêm trở nên cực kỳ hoàn mỹ, có thể thấy trình độ thuần thục đến thế nào, thậm chí còn không hề kém hơn thủ ấn mà Tào Dĩnh đã thi triển ngày đó. Ba đạo linh hồn ấn hiện lên cuối cùng bị Tiêu Viêm yên lặng tán đi đồng thời thở ra một ngụm trọc khí
Trọc khí phun ra, khuôn mặt Tiêu Viêm nổi lên ánh huỳnh quang nhàn nhạt tựa như ôn ngọc. Thân hình chuyển động, lướt xuống giường, thân thể thẳng tắp như một cây trường thương dựng ở mặt đất,đôi mắt khép hờ…
Tiêu viêm nhắm mắt chốc lát liền mạnh mẽ mở ra, trong mắt có một chút mừng rỡ vì hắn phát hiện trong linh hồn tràn ngập linh khí, càng thêm tràn đầy so với trước kia, thậm chí hắn còn cảm giác trong linh hồn có một chút bế tắc như chạm vào một bức tường.
" Đây chẳng lẽ là bức tường của linh cảnh sao?"
Tiêu Viêm đăm chiêu suy nghĩ. Hắn có trực giác, nếu có thể vượt qua vách ngăn này, thì linh hồn hắn có thể chân chính đặt chân vào cái gọi là linh cảnh này.
Hắn có thể chân chính trở thành một Luyện Dược Tông Sư.
Trên mặt Tiêu Viêm hiện lên vẻ tươi cười,dựa theo trình độ này, hắn tự tin mình có thể đột phá cái vách ngăn kia.
Cười thầm trong lòng, Tiêu Viêm sửa sang lại quần áo một chút, rồi đẩy cửa ra, ánh mắt đảo qua,liền nhìn thấy Tiểu Y Tiên ngồi xếp bằng ở phòng ngoài. Vì truyện lần trước nên nàng không dám rời Tiêu Viêm quá xa, mặc dù hôm nay ở Đan Tháp, nhưng nàng vẫn thủ ở đây khi Tiêu Viêm tiến vào trạng thái tu luyện.
Tiêu Viêm đẩy cửa ra thì Tiểu Y Tiên cũng mở hai mắt, quay đầu lại nhìn Tiêu Viêm rồi mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ cười nói: "tu luyện ổn chứ?"