Bên trong đại điện, mọi người đưa mắt nhìn Tào Dĩnh dẫn người của Tào gia đi ra cửa điện, đều liếc nhau âm thầm thở dài. Không ai có thể nghĩ đến, năm nay trong Ngũ đại gia tộc tự nhiên xông ra một chú ngựa ô mà ngay cả Tào Dĩnh cũng không áp chế được…
Khảo hạch kết thúc, những người muốn lưu lại cũng không nhiều, vì thế liên tục xoay người rời đi. Một số thế lực trước có giao tình cùng Diệp gia giờ phút này cũng bắt đầu bắt chuyện hàn huyên với Diệp Trọng. Diệp gia tuy đã suy kiệt, nhưng dù sao vẫn là một trong Ngũ đại gia tộc, sau này cũng sẽ có một người làm trưởng lão ở Đan Tháp, tuy địa vị có lẽ còn kém hơn so với Tào gia nhưng các thế lực bình thường khó có thể sánh được.
Đối với sự niềm nở của những người này, Diệp Trọng cũng tươi cười đáp lễ. Tuy bây giờ Diệp gia xuống dốc, nhưng bọn họ cũng không quá kiêu ngạo mà lên mặt. Trải qua thời gian xuống dốc không phanh, Diệp Trọng biết rõ phải làm thế nào để có lợi cho tương lai Diệp gia.
Tiêu Viêm tùy ý thay một bộ quần áo khác, lúc này mới chậm rãi đi về ghế của Diệp gia, hướng về phía đám người Diệp Trọng cười cười.
- Tiêu Viêm đại ca, huynh không sao chứ?
Thấy Tiêu Viêm đi tới, Hân Lam liền vội vàng hỏi.
Tiêu Viêm cười khoát tay áo, vừa muốn nói chuyện thì ánh mắt lại chuyển, chỉ thấy đoàn người Đan gia đang ở bên dưới dẫn người đi tới
- Diệp Trọng trưởng lão…!!!
Đan Hiên trước chắp tay với Diệp Trọng sau đó ánh mắt chuyển về phía Tiêu Viêm mỉm cười nói:
- Ha ha, Tiêu Viêm tiên sinh quả nhiên là làm cho người ta kinh ngạc không thôi! Không nghĩ tới ngay cả Tào Dĩnh cũng không thắng được ngươi…
Đối với Đan Hiên, Tiêu Viêm vẫn có một chút hảo cảm. Nàng giống như Tào Hưu, đều thuộc loại thua cũng không oán người, lại càng không giống như Bạch Ưng. Bởi vậy nhìn thấy nàng chủ động đến chúc mừng, Tiêu Viêm cũng cười nói:
- Khiến cô chê cười rồi! Nàng ta cũng chưa xuất ra toàn lực, nếu không ta cũng không biết đối phó thế nào!?
Đang nói chuyện, Tiêu Viêm nhịn không được chuyển mắt đến thiếu nữ phía sau kia. Lúc này, cô bé ấy cũng tò mò nhìn lại hắn. Thấy ánh mắt hắn lướt qua, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời hồng lên, giống như chim non rụt cổ về, tránh phía sau Đan Hiên.
- Ha ha đây là biểu muội của ta là Đan Thần, nàng xưa nay không thích gặp người lạ…
Đan Hiên có chút áy náy nói.
Tiêu Viêm cười lắc đầu. Hắn đã cùng thiếu nữ này tiếp xúc qua, biết nàng có một bí mật quỷ dị. Hơn nữa, lúc trước Tào Dĩnh cũng coi trọng trình độ của nàng, rõ ràng cô bé này thâm tàng bất lộ. Chẳng qua làm cho hắn kinh ngạc là hắn mặc nhiên không cảm thấy một chút dao động linh hồn nào của Đan Thần…