Nguồn: TruyenYY
Thủ ấn của Tiêu Viêm tuy vụng về và chậm chạp cứ như là người mới học kết ấn vậy, nhưng sau khi kết động Thủ ấn thì linh hồn lực hùng hậu khắp toàn thân lại nhanh chóng ngưng tụ lại, trong nháy mắt thì một linh hồn chưởng ấn vô hình đã hiện ra trong lòng bàn tay, chẳng qua chưởng ấn này nhìn qua có hơi mờ ảo hơn so với khi Tào Dĩnh thi triển.
Ánh mắt Tào Dĩnh nhìn thủ ấn của Tiêu Viêm mà trong lòng khiếp sợ, nàng chưa từng nghĩ tới Tiêu Viêm lại có thể chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà nhớ rõ Thủ ấn của mình. Dĩ nhiên, điều làm nàng khó tin nhất không chỉ là việc Tiêu Viêm có thể nhớ rõ cách thức thi triển thủ ấn, mà còn là việc hắn có thể thi triển ra nó.
Nhớ ngày đó, khi lần đầu Tào Dĩnh tiếp xúc hồn kỹ thì cũng phải tu luyện hồi lâu mới có thể từ từ lĩnh ngộ được cách phối hợp giữa linh hồn lực cùng cách kết ấn, nhưng hiện giờ... Tiêu Viêm chỉ sau khi nhìn thấy mắt phút ngắn ngủi đã làm được. Việc như thế này, cho dù nàng là người thường được mọi người gọi là thiên tài b**n th** cũng không tránh khỏi cảm giác ngỡ ngàng.
Đương nhiên, đây cũng không ý nói thiên phú của Tiêu Viêm hơn xa Tào Dĩnh. Dù sao khi trải qua mấy năm lịch lãm thì khả năng khống chế linh hồn lực của Tiêu Viêm đã sớm đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, mà linh hồn thủ ấn do Tào Dĩnh thi triển cũng không phải là hồn kỹ quá mức cao cấp. Cho nên chỉ cần Tiêu Viêm nắm vững được nguyên lí cơ bản trong đó thì việc này cũng không khó hiểu.
Cơ sở của Tiêu Viêm vốn đã vô cùng vững chắc, chỉ cần cho hắn nắm vững nguyên lí thì việc thực hiện sẽ dễ dàng hơn nhiều so với người khác.
Mà cũng phải nói, do Tào Dĩnh không biết chuyện này cho nên sau khi nhìn thấy cảnh ấy mới rung động như vậy.
Cơn lốc linh hồn khổng lồ đã càng ngày càng tiến tới gần trong mắt Tiêu Viêm, mà theo việc uy áp của cơn lốc linh hồn càng lớn thì thủ ấn vốn vụng về của Tiêu Viêm cũng biến đổi, từ từ trở nên thành thục, mười đầu ngón tay biến ảo trên không, tạo cho người xem cảm giác trôi chảy hòa hợp. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ánh mắt Tiêu Viêm chăm chú nhìn vào cơn lốc linh hồn đang tiến tới. Đúng lúc đó, biến ảo thủ ấn đột nhiên ngưng tụ. Rồi một tiếng quát trầm thấp vang lên!
- Lạc!
Tiếng quát như sấm động còn bàn tay Tiêu Viêm vẫn duy trì một thủ thế kỳ dị, sau đó đẩy ra thật mạnh.
Một chưởng đánh ra tạo nên tiếng gió gào thét chói tai bên trong đại điện. Chưởng ấn vô hình mang theo linh hồn lực hùng hậu, dưới ánh mắt khẩn trương của mọi người va chạm trực tiếp với cơn lốc linh hồn.