Tiêu Viêm thản nhiên cười khẽ nhìn Tào Dĩnh. Hắn tự nhiên biết giờ phút này cho dù chủ động rời khỏi, Diệp gia cũng đã thuận lợi duy trì danh ngạch trong Ngũ đại gia tộc. Nhưng đối phương lại xem như mọi việc đều đã định, nếu rời khỏi như vậy... thật ra có vẻ mất nhuệ khí. Hơn nữa Tiêu Viêm cũng cực kỳ hứng thú đối với Tào Dĩnh, người được xưng tụng sẽ đứng đầu Đan Tháp trong tương lai.
Hắn biết Tào Dĩnh cũng sẽ tham gia Đan hội. Đến lúc đó, nàng tất nhiên sẽ là kình địch của mình. Nếu bây giờ giao thủ với nàng thì có thể miễn cưỡng thăm dò năng lực của đối phương ít nhiều, đến lúc đó không đến nỗi không kịp trở tay.
Đương nhiên, so đấu linh hồn lực tự nhiên không thể đại biểu thuật luyện dược cường hãn hay không, nhưng có thể đại khái hiểu biết vài thành thực lực của đối phương.
Cuối cùng, do đủ loại nguyên do như vậy, Tiêu Viêm tự nhiên sẽ không chủ động bỏ cuộc. Vì vậy, hắn phải tiếp nhận sự khiêu khích lần này của Tào Dĩnh một cách sảng khoái.Trong lòng đã quyết định, Tiêu Viêm cũng chậm rãi gật gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Tào Dĩnh, nói:
- Tào Dĩnh tiểu thư, mời!
Nghe vậy, nét cười của Tào Dĩnh càng thêm quyến rũ. Nàng che miệng cười duyên rồi nói:
- Tiêu Viêm tiên sinh quả nhiên khí độ phi phàm! Chẳng qua một khi đã như vậy... tiểu nữ chỉ có thể bêu xấu một phen!
Tiếng cười khẽ từ từ hạ xuống, ngọc thủ thon dài của Tào Dĩnh chậm rãi lộ ra, chợt kết thành một thủ ấn kỳ dị. Khi thủ ấn thành hình, Tiêu Viêm có thể cảm giác được một luồng linh hồn lực mênh mông bàng bạc đang hình thành bên trong bàn tay ấy, trong lúc mơ hồ có thể thấy được một thủ ấn như ẩn như hiện từ trong không gian vặn vẹo,.
Tiêu Viêm chú mục nhìn kỹ thủ ấn kia của Tào Dĩnh rồi chợt khẽ cau mày, trong lòng âm thầm lấy làm kỳ quái. Thủ ấn này có thể điều động linh hồn lực để ngưng tụ, hơn nữa tạo nên hình dạng rất thật để công kích. Hắn có thể cảm giác được linh hồn lực hội tụ trên Thủ ấn của nàng cũng không mạnh hơn bao nhiêu so với linh hồn Phượng Hoàng trước kia, nhưng uy lực của hai lần lại chênh lệch thật lớn!
Nói cách khác, thủ ấn kỳ dị này của Tào Dĩnh do linh hồn lực ngưng tụ thành thực thể, hơn nữa còn được tăng phúc. Hiệu quả như vậy dường như giống với đấu kỹ?
- Viễn cổ Luyện dược sư có thể phát huy uy lực linh hồn tới mức cao nhất, thậm chí đủ để so sánh với một số đấu kỹ cường đại. Loại thủ đoạn này, viễn cổ Luyện dược sư gọi là "Hồn kỹ"...!!!
Ngọc thủ nhỏ bé của Tào Dĩnh vẫn duy trì thủ ấn kỳ dị, hướng về phía Tiêu Viêm nhoẻn miệng cười, nhẹ giọng:
- Hiện giờ phần lớn Hồn kỹ đều đã tuyệt tích, nhưng Hồn kỹ ta thi triển lại là một loại vẫn còn tại thế. Bởi vậy uy lực không kém, ngươi phải cẩn thận!
"Hồn kỹ"?
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm thầm rúng động, chợt đưa ánh mắt cháy bỏng nhìn ngọc thủ Tào Dĩnh vẫn đang bảo trì Thủ ấn kỳ dị kia. Hắn từng nghe Thiên Hỏa tôn giả nói về thứ này, chẳng qua điều làm hắn hoài nghi là, theo lời Thiên Hỏa tôn giả Hồn kỹ là phương pháp tu luyện linh hồn, mà Hồn kỹ do Tào Dĩnh đang thi triển rõ ràng là phương pháp công kích linh hồn, không dùng để tu luyện.