Ánh mắt toàn trường đều tập trung dồn lên trên người Tiêu Viêm đang chậm rãi đi tới tấm bia đá. Mấy người khảo thí trước đó có lẽ hấp dẫn ánh mắt người khác, nhưng ở chỗ này người được mong đợi nhất chính là Tiêu Viêm rốt cuộc sắp ra tay.
Bởi vì sự xuất thủ của hắn đại biểu cho Diệp gia, kết quả khảo thí của hắn cũng sẽ quyết định vận mệnh sau này của Diệp gia. Danh tiếng một trong Ngũ đại gia tộc đến tột cùng có thể giữ lại hay không đều dựa vào lần khảo thí này.
Ánh mắt Tào Đan nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tiêu Viêm, khóe miệng mỉm cười trào phúng. Diệp gia nếu muốn thông qua lần khảo hạch này ít nhất cũng phải đứng vào một trong ba thứ hạng đầu. Mà hiện giờ ba vị trí này đã bị Đan Hiên, Tào Hưu, Bạch Ưng chiếm cứ, có ba đối thủ như vậy cạnh tranh, không có một ai là hạng vô dụng cả. Tào Đan không tin Tiêu Viêm có được năng lực này.
Dưới ánh mắt chăm chú của toàn trường, Tiêu Viêm từ tốn dừng bước trước tấm bia đá, tay phải nhẹ nhàng giơ lên ấn vào tấm bia đá.
Tấm bia đá cực kỳ lạnh lẽo, giống như là một khối hàn băng vậy, ngón tay vừa tiếp xúc bề mặt liền có cảm giác tê dại đi. Loại cảm giác này phảng phất như có thể xâm nhập linh hồn gây ảnh hưởng đến tinh thần người khác.
- Tiêu Viêm, Diệp gia nếu muốn thông qua lần khảo hạch này thì phải xếp hạng ba trở lên. Hiện tại, người xếp thứ ba là Bạch Ưng, trị số linh hồn của hắn đạt tới 755 điểm. Ngươi cần phải vượt qua hắn, Diệp gia mới có một đường sinh cơ.
Vị trưởng lão đứng bên cạnh tấm bia đá chú mục nhìn Tiêu Viêm, sắc mặt ngưng trọng nói. Lúc này nếu như Diệp gia lại thất bại lần nữa, chỉ sợ từ nay về sau sẽ rút lui khỏi phạm vi Ngũ đại gia tộc rồi.
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu. Hắn hiểu rõ ràng việc này. Hiện tại trong tay hắn đang nắm giữ vận mệnh của tất cả tộc nhân Diệp gia.
Đôi mắt nhẹ nhàng nhắm lại, khí thế toàn thân Tiêu Viêm chớp mắt đã hoàn toàn tĩnh lặng, ngay cả hô hấp cũng dần dần mỏng manh. Không khí yên tĩnh bao phủ toàn đại điện, lúc này không có nửa điểm thanh âm nào tồn tại. Toàn bộ đại điện xuất hiện một loại áp lực nhàn nhạt lượn lờ trong không khí. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Không khí yên tĩnh này kéo dài ước chừng nửa giờ, mà mọi người ở trong đại điện đều đưa mắt nhìn nhau, bỗng một luồng uy áp linh hồn mênh mông như một đầu cự long chậm rãi thức tỉnh, khí thế trong cơ thể thân ảnh đứng trước tấm bia đá đột ngột gia tăng cực nhanh.
- Tới!
Một thanh âm trầm thấp vang lên, không gian quanh thân Tiêu Viêm đột nhiên bạo liệt. Một cơn bão linh hồn trong lúc này nhanh chóng thành hình, mà trong quá trình nó thành hình, không gian chung quanh thân thể Tiêu Viêm chợt chậm chạp tan vỡ.