Khi Tiêu Viêm đứng dậy thì ở khu vực của tứ đại gia tộc cũng có bốn người từ từ hành động tương tự. Nhất thời, ánh mắt toàn trường đều tập trung lên năm người bọn họ.
Người dự khảo thí do hai nhà Đan, Tào phái ra thật sự không ngoài dự liệu của Diệp Trọng, đúng là Tào Hưu và Đan Hiên. Mà phía Bạch gia chính là người kiệt xuất trẻ tuổi nhất tên là Bạch Ưng. Về phần Khâu gia là một nam tử có dáng người nhỏ thó, mặc dù Tiêu Viêm không nhận biết được người này, nhưng đã được Khâu gia đưa ra thì khẳng định sẽ không phải hạng bình thường.
Ánh mắt Thịnh trưởng lão chậm rãi đảo qua năm người trong sân, sau đó dừng lại ở Tiêu Viêm một chút. Lão cùng với Diệp gia trước kia có chút giao tình, nhưng mấy năm nay vì Diệp gia suy đồi mà ít đến Thánh Đan thành. Bởi vậy quan hệ giữa hai bên cũng nhạt đi rất nhiều, chẳng qua đối với tình cảnh bọn họ bây giờ, Thịnh trưởng lão cũng có chút cảm thông, cũng đã từng lên tiếng nói giúp. Nhờ thế mà đến nay Diệp gia mới còn giữ được một đường sinh cơ cuối cùng. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
- Người đại biểu cho các gia tộc tham gia khảo hạch, tiến vào sân đi...
Nghe được thanh âm nhàn nhạt của Thịnh trưởng lão, đám người Tiêu Viêm trước vô số ánh mắt chăm chú của mọi người cũng từ từ đi xuống, sau đó đứng tách nhau ra trên quảng trường, ánh mắt mỗi người đều mang một tia đề phòng.
- Đan Hiên của Đan gia bái kiến Thịnh trưởng lão!
Đan Hiên đứng thẳng, ôm quyền cung thanh nói với Thịnh trưởng lão.
- Tào Hưu Tào gia...
- Bạch Ưng Bạch gia...
- Khâu Cơ Khâu gia...
Sau Đan Hiên, mấy người Tào Hưu cũng ôm quyền hành lễ. Thịnh trưởng lão chính là một trong Bát đại trưởng lão của Đan Tháp, địa vị hơn xa trưởng lão bình thường, cho dù là ngũ đại gia tộc cũng phải khách khí với lão vài phần.
- Tiêu Viêm đại biểu Diệp gia, bái kiến Thịnh trưởng lão!
Lễ tiết dạng này mặc dù vô dụng nhưng vẫn phải có. Tiêu Viêm cũng không phải dạng mao đầu tiểu tử (không hiểu chuyện – DG), tự nhiên sẽ không cậy thế mà giả bộ hành lễ.
Tiêu Viêm vừa dứt lời, cũng khiến cho phần đông ánh mắt kinh ngạc trong đại điện đổ dồn lên người hắn. Nhưng một số người tin tức linh thông thì đều mơ hồ biết Tiêu Viêm cùng Diệp gia có chút quan hệ. Bởi vậy họ cũng không cảm thấy kỳ quái, dù sao loại khảo hạch này cũng không hạn chế Ngũ đại gia tộc tìm kiếm ngoại nhân trợ giúp.
- Ha ha, Tiêu Viêm sao...?! Cái tên này chính là nổi nhất thời gian này đấy...!!!
Thịnh trưởng lão vuốt vuốt chòm râu, cười nói. Theo lời lão, tự nhiên là việc lùm xùm với Băng Hà cốc lúc trước, sau đó đại chiến một trận kinh thiên với họ ở Diệp thành. Vì thế chuyện này đã trở thành một đề tài đàm luận không nhỏ ở Đan vực.
- Chỉ là mấy chuyện nhỏ, sao lọt vào mắt của Thịnh trưởng lão được!
Tiêu Viêm chỉ cười cười, nói.
- Như thế nào là chuyện nhỏ? Ngay cả người của Bạch gia ta ngươi vẫn tùy ý ra tay, rõ ràng là không để Bạch gia vào trong mắt! Tuy Băng Hà cốc không làm gì được ngươi, nhưng ngươi phải biết, nơi này là Thánh Đan thành... cũng không phải Diệp thành nhỏ bé chật hẹp kia!