Ánh mắt Tiêu Viêm chỉ dừng trên mảnh đồng một chút liền dời sang những vật phẩm khác trên ngọc đài, thi thoảng tỏ ra hứng thú với vài loại dược liệu tốt. Cuối cùng, Tiêu Viêm vờ như tùy tiện cầm lấy mảnh đồng.
Mảnh đồng vừa vào tay liền khiến cho Tiêu Viêm có cảm giác mát lạnh nhè nhẹ. Dĩ nhiên đây không phải do mảnh đồng, mà do hàn khí tích tụ trong ôn ngọc từ rất lâu tạo nên.
Tiêu Viêm hăng hái lật nhìn mảnh đồng, ngón tay nhẹ nhàng ma sát bề mặt nó, cảm giác thô ráp cực kỳ giống với những mảnh đồng bình thường. Nếu không phải trên mặt mảnh đồng vẽ những đồ văn phức tạp, sợ rằng sẽ không có ai nghĩ nó là bảo bối.
Những đồ văn phức tạp trên mặt mảnh đồng này Tiêu Viêm xem không hiểu gì. Hơn nữa, vì do mảnh đồng đã bị hoen rỉ một phần nhỏ nên khiến cho đồ văn đã không còn liền mạch, khó có thể thấy rõ hoàn toàn.
- Đây đều là vật từ viễn cổ lưu lại sao?
Liếc nhìn mảnh đồng, trong lòng Tiêu Viêm cảm thấy không thể tin được. Mặc kệ hắn dò xét như thế nào cũng không nhìn ra nửa điểm kỳ lạ của mảnh đồng. Nếu không phải lúc trước Thiên Hỏa tôn giả truyền âm, chỉ sợ hắn đã không chú ý đến mà bỏ qua rồi.
Trong lòng cảm thấy bất khả tư nghị nhưng trên mặt Tiêu Viêm lại cực kỳ bình tĩnh. Bộ dáng của hắn như vậy, chẳng qua do tò mò với mảnh đồng mà thôi. Mà đối với bộ dáng này của hắn, lão nhân áo xám chỉ nhướng mày, không nói gì. Mảnh đồng này không chỉ cuốn hút một mình Tiêu Viêm, trước kia cũng có không ít người tìm bảo tới dò xét qua, nhưng cuối cùng cũng không giao dịch với lão.
- Không cần phải dò xét thêm nữa, giá của mảnh đồng này so với Tuyết Cốt Sâm cũng không thấp hơn đâu, chắc giá!
Khẽ ngoáy lỗ tai, lão nhân áo xám hời hợt nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Bàn tay nhẹ nhàng v**t v* lên mảnh đồng, Tiêu Viêm cười nói:
- Mảnh đồng này có điểm nào kỳ dị? Giá trị của nó lại có thể cao hơn Tuyết Cốt Sâm?
- Không biết!
Lão nhân áo xám bĩu môi, nói ra đáp án khiến cho Tiêu Viêm sững người.
Tiêu Viêm cười khổ, lão gia hỏa này đúng là cổ quái. Đáp án như thế cũng nói ra giống như đúng tình hợp lý vậy.
Lúc này, một vài người cũng vây lại xem, đáp án lão già đưa ra khiến bọn họ nhịn không được phì cười. Hiển nhiên, bọn họ rất ít khi thấy một quán chủ cực phẩm đến thế.
- Mặc dù ta không biết mảnh đồng này đến tột cùng có tác dụng gì, nhưng ta biết nó chính là một vật từ thời viễn cổ!
Lão nhân áo xám liếc nhìn những người đang cười, sau đó cười hắc hắc.
Vừa nghe lão nhân áo xám nói vậy, những tiếng cười ở chung quanh đột nhiên ngùng lại, ánh mắt từng người đầy ngạc nhiên tập trung nhìn mảnh đồng trên tay Tiêu Viêm. Ai cũng biết, mặc kệ là vật gì, chỉ cần liên quan đến hai chữ "viễn cổ" tất nhiên đều không đơn giản. Nhưng bọn họ vẫn như trước, không thể tin được mảnh đồng này lại có quan hệ đến viễn cổ.