Giao dịch hội Luyện dược sư ở Thánh Đan thành có danh tiếng rất lớn, không phải ngư long hỗn tạp như ở những giao dịch hội khác. Nếu như có phân loại hội giao dịch, thì hội giao dịch mà nhóm Tiêu Viêm đang đến dự có thể được tính là bậc thượng lưu, hơn xa các hội giao dịch nhỏ ngày hôm qua.
Địa điểm của giao dịch hội ở ngoại vực Thánh Đan thành nhưng được tổ chức ở nơi giao nhau của ngoại vực và nội vực. Nghe nói, giao dịch hội này được Đan Tháp ủng hộ và duy trì nên mới có thể phát triển mạnh mẽ đến thế này. Cũng chính bởi vì thế, khi trao đổi vật phẩm trong giao dịch hội rất hiếm khi xảy ra những chuyện tương tự như giết người cướp của. Nói đùa?! Dù sao nơi này là Đan vực, không ai có thể thoát khỏi sự đuổi giết của Đan Tháp.
"Giao dịch hội Luyện dược sư …"
Tiêu Viêm đứng dưới đất nhìn quần thể kiến trúc với diện tích bao la bát ngát trước mặt và thấy tấm biển gỗ khắc chữ như rồng bay phượng múa kia, không khỏi lau mồ hôi lạnh. Giao dịch hội quả nhiên danh bất hư truyền!
Giờ phút này, ở phía trước giao dịch hội, Mã Long xa [1] và dòng người như thủy triều tới lui không ngớt. Vô số người mặc áo bào Luyện dược sư dưới bao nhiêu ánh mắt cực kỳ hâm mộ của mọi người thuận lợi thông qua hộ vệ của giao dịch hội tiến vào bên trong.
- Chính là chỗ này?
Tiêu Viêm nhìn khu giao dịch hội rộng lớn, quay đầu lại hỏi Diệp Trọng.
- Ừ…
Diệp Trọng gật đầu cười, hồi tưởng nói:
- Đã rất lâu rồi chưa tới nơi này! Biến hóa thật lớn a!
Sau khi xác định mục tiêu, Tiêu Viêm tiến dần về phía đại môn giao dịch hội. Những hộ vệ canh giữ đại môn thấy hắn tiến đến bèn lao ra ngăn trở nhưng khi thấy huy chương Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp ngày hôm qua khảo thí trên ngực Tiêu Viêm thì bọn họ lập tức lui lại, khom người thi lễ.
Dựa theo quy củ của giao dịch hội, Luyện dược sư từ Thất phẩm trở lên nghiễm nhiên có tư cách đưa đồng bạn tiến vào. Vì vậy, những hộ vệ này cũng không ngăn trở đám người Hân Lam, tùy ý để bọn họ đi theo Tiêu Viêm tiến vào đại môn.
Sau đại môn là một thông đạo rộng rãi thoáng mát. Mấy người Tiêu Viêm theo thông đạo đi vào, một lúc sau đã nghe những âm thanh sôi nổi dần dần truyền vào tai.
Dừng bước đứng tại cuối thông đạo, Tiêu Viêm đảo mắt qua bốn phía. Trước mặt hắn lúc này là một đại sảnh rộng lớn, bên trong bày ra những thạch đài được sắp xếp chỉnh tề tựa như các gian hàng rong. Sau thạch đài đều có bóng dáng của chủ nhân mang thần thái lười nhác, hoàn toàn không giống như những người buôn bán. Dĩ nhiên, bọn họ không phải là thương nhân.
Bên trong đại sảnh, lưu lượng người cũng tương đối kinh khủng. Phần lớn trong số đó là những người mặc áo bào Luyện dược sư. Hiển nhiên, bọn họ đều là Luyện dược sư.