Không khí trong phòng bởi vì câu nói vừa rồi của Tiêu Viêm mà trở nên an tĩnh dị thường. Từng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Tiêu Viêm. Một lúc lâu sau, chợt từ ngạc nhiên mà biến thành chế nhạo.
- Hắc hắc, Diệp Trọng! Người của Diệp gia ngươi từ lúc nào lại biết nói đùa để hù dọa mọi người vậy? Nơi này là điểm khảo thí của Đan Tháp chứ không phải của Diệp gia ngươi!
Lão phụ áo xám nhanh chóng phục hồi tinh thần, cười lạnh nói.
Đối với tiếng cười lạnh này của hôi y phụ nhân, ba bị nam nữ trẻ tuổi của Bạch gia cũng nhìn Tiêu Viêm bằng ánh mắt trào phúng, bộ dáng như đang xem hí kịch. Bọn họ không tin tên tiểu tử chưa đến Đan Tháp khảo thí lần nào lại có tư cách được thi lấy huy chương Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp.
Ba người còn lại của Khâu gia mặc dù không biểu hiện như đám người Bạch gia, nhưng ánh mắt của bọn họ cũng chứa đầy nghi vấn, chú mục vào Tiêu Viêm. Hiển nhiên bọn họ chỉ cảm nhận được tên tiểu tử này chỉ phô trương thanh thế mà thôi.
- Ở nơi này ngươi không được đùa giỡn! Ngươi xác định sẽ tham gia khảo thí huy chương Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp?
Trong mắt lão nhân áo trắng lộ ra vẻ kinh nghi nhìn Tiêu Viêm, sắc mặt ngưng trọng đoạn trầm giọng nói.
Đang nói chuyện, ánh mắt lão nhân áo trắng đang nhìn Tiêu Viêm chuyển sang nhìn Diệp Trọng ở bên cạnh. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Diệp Trọng, nghi vấn trong lòng lão càng sâu. Chẳng lẽ tiểu tử kia lại có năng lực này? Tuổi còn trẻ mà đã có năng lực Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp thì quả thật khó lường!
- Vâng…
Tiêu Viêm gật đầu xác nhận câu hỏi của lão nhân áo trắng rồi ôm quyền nói:
- Phiền toái Hàn trưởng lão rồi! Không biết khảo thí Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp cần phải thực hiện những gì?
Nhìn thấy Tiêu Viêm vẫn kiên trì như cũ, sắc mặt lão nhân áo trắng càng lúc càng nghiêm nghị. Trường hợp này, nếu như kẻ này không phải ngốc sẽ không tự rước nhục vào thân như vậy. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng lão vẫn không thể tin được.
- Ngươi đã kiên trì như vậy, tùy ngươi! Hy vọng ngươi không có nói đùa. Mặt khác, cứ gọi ta là Hàn quản sự được rồi. Trưởng lão, danh hiệu này ta còn không đảm đương nổi!
Chậm rãi gật đầu, Hàn Lợi nói.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu. Ở bên cạnh lại vang lên một tiếng cười nhạo, ánh mắt hắn dời qua liền nhìn thấy nữ tử Bạch gia đang cất tiếng cười lạnh pha chút châm biếm. Hiển nhiên, cô ta rất khinh thường Tiêu Viêm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Vốn dựa theo tình huống mà nói thì hẳn nàng đã là người khảo hạch cấp bậc cao nhất, đợi đến khi khảo thí xong nàng sẽ trở thành người đặc biệt nhất trong mắt mọi người. Nhưng hiện tại mục đích của nàng bị Tiêu Viêm càn quấy phá bỏ nên trong lòng tự nhiên không thoải mái. Hơn nữa, nàng cũng cho rằng hắn đòi khảo thí huy chương Thấp phẩm trung cấp chẳng qua là hù dọa mọi người ở đây thôi. Bằng vào Diệp gia đang từng bước suy tàn kia thì sao còn có thể xuất hiện thiên tài có thể so sánh cùng Bạch gia chứ?!