Tuổi của cô gái cũng không lớn, chỉ khoảng mười bảy đến mười tám, thân hình yểu điệu mềm mại. Khuôn mặt tuyệt đẹp nhưng đôi má lại tái nhợt tựa như có bệnh trong người.
Đương nhiên, hấp dẫn ánh mắt Tiêu Viêm không phải là dung mạo của cô gái mà là chiếc huy chương hình tròn trước ngực. Chiếc huy chương này, trong lúc đi vào Thánh Đan thành, hắn đã nhìn qua một lần trên chiếc xe trắng thần bí kia. Bởi vậy, hắn hiểu được huy chương này chính là tộc huy của một trong Ngũ đại gia tộc của Đan vực – Đan gia. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Ngươi… ngươi không sao chứ?
Cô gái từ trên mặt đất đứng dậy, sợ hãi nhìn Tiêu Viêm, thấp giọng nói.
Nghe được giọng nói của cô gái, Tiêu Viêm mới từ dời mắt ra khỏi huy hiệu của Đan gia, hồi hộp nhìn cô gái trước mặt. Một màn kinh hãi vừa rồi làm cho trái tim hắn không ngừng đập loạn. Hắn cảm giác rõ ràng trong cơ thể của cô gái này xuất hiện một loại hấp lực cực kỳ quỷ dị, ngay cả linh hồn lực của hắn cũng có dấu hiệu bị hút ra không cưỡng lại được.
Khẽ vuốt tay, Tiêu Viêm lui từng bước. Cô gái này thoạt nhìn chỉ mười bảy mười tám tuổi này lại quá quỷ dị. Hơn nữa nàng lại là người của Đan gia. Sự tình này cũng quá sức tưởng tượng của Tiêu Viêm rồi.
- Không có gì!
Nhìn thấy Tiêu Viêm lắc đầu, lúc này cô gái mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt nhìn Tiêu Viêm có chút kỳ quái, tựa hồ kinh ngạc vì đụng phải nàng nhưng lại không có chuyện gì.
- Chuyện kia… thật không tốt…
Cô gái nhìn Tiêu Viêm rồi nói một câu như xin lỗi, sau đó cũng không chờ Tiêu Viêm đáp trả liền nhanh chóng xoay người rời đi, hòa cùng dòng người biến mất.
Nhìn những cử chỉ có chút quái dị của cô gái, Tiêu Viêm không nhịn được phải cau mày. Hắn mơ hồ cảm giác được cô gái này cũng không đơn giản!
- Tiêu Viêm, đi thôi!
Trong lúc Tiêu Viêm đang đăm chiêu suy nghĩ, thanh âm của Diệp Trọng đột nhiên vang bên tai. Tiêu Viêm nhanh chóng phục hồi lại tinh thần, chau mày nhìn Diệp Trọng đang đến bên cạnh, nói:
- Có thể đi?
- Ừ…
Diệp Trọng gật đầu, chân chờ một chút, nói: - Ta đã liên hệ rồi, có thể để ngươi sử dụng trắc nghiệm thất đặc thù. Nhưng mà, hiện giờ trong trắc nghiệm thất còn có những người khác nữa. Ta xem, hay là để ngày mai rồi đến?
Nhìn thần sắc có chút ảm đạm của Diệp Trọng, Tiêu Viêm chau mày, nói: - Những gia tộc kia sao?
Nghe vậy, Diệp Trọng ngẩn người, gật đầu cười khổ, thở dài: - Đúng lúc người của Bạch gia cùng Khâu gia ở bên trong khảo thí. Trước kia, hai gia tộc vẫn bị Diệp gia đè phía dưới. Hiện giờ, thật vất vả bọn họ mới xoay người đi lên, tự nhiên là tiểu nhân đắc chí. Mỗi lần gặp mặt, bọn họ đều giở trò giễu cợt. Đối với ta thì cũng không ảnh hưởng gì, chỉ sợ sẽ nói những lời khó nghe đối với ngươi.