Đoàn người Tiêu Viêm theo Diệp Trọng di chuyển nửa giờ trong ngoại vực Thánh Đan thành, rốt cuộc cũng đáp xuống địa vực phía Nam.
Nơi nhóm Tiêu Viêm hạ xuống là một cái viện tương đối rộng rãi chẳng qua thoạt nhìn đã cũ kỹ, tựa như nhiều năm qua chưa từng có ai ở đây. Trước sân, có một tấm bảng, mơ hồ có thể nhìn thấy hai chữ.
- Diệp viện!
- Đây là sản nghiệp của Diệp gia ta năm đó nhưng do Diệp gia sau này dần xuống dốc đi mà không còn ai tiếp tục ở lại nơi này trông coi. Bất quá dùng để nghỉ chân một thời gian cũng không tệ lắm!
Diệp Trọng nhìn vào trong rồi quay lại nói với Tiêu Viêm.
Nhóm Tiêu Viêm tự nhiên cũng không có yêu cầu gì đối với nơi này. Hơn nữa, Diệp viện tuy nói hơi tiêu điều nhưng lại yên tĩnh. Mặc dù cũng có không ít người đi ngang qua nhưng so với những nơi khác quả thật xứng với hai chữ "yên tĩnh".
- Ha ha, không thành vấn đề. Nhìn sắc trời cũng không còn sớm, mọi người nghỉ ngơi một chút, ngày mai còn có chính sự!
Thời gian dần trôi qua, bóng đêm cũng từ từ phủ xuống. Cả Thánh Đan thành chìm trong bóng đêm huyền bí…
Trong tiểu viện, Tiêu Viêm đứng chắp tay, ngẩng đầu nhìn những ngôi sao trên bầu trời. Một lúc sau hắn chau mày:
- Từ khi tiến vào Thánh Đan thành đến giờ, ta chưa từng cảm ứng được một chút dao động nào liên quan đến Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Có lẽ là do cường giả Đan Tháp phong ấn hoặc ẩn dấu đi?!
Trầm ngâm một lúc, ánh mắt Tiêu Viêm chuyển hướng nhìn về phía Nội vực Thánh Đan thành trên không trung. Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thành hình ở trên trời sao, nếu như sinh ra cũng chỉ có thể ở trên đó. Nếu như Tiêu Viêm đoán không sai thì Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa ở ngay trên không trung, trong nội vực Thánh Đan thành.
- Ai, thủ đoạn của Đan Tháp đúng là bí ẩn! Xem ra, chỉ có thể đến tận nơi nhìn rõ mới được!
Tiêu Viêm khẽ thở dài, vừa muốn xoay người trở về phòng, đôi tai vừa động liền nhìn về phía cửa viện. Ở đó Tiểu Y Tiên trong y trang trắng xinh đẹp đang đứng, ánh trăng soi sáng thân thể nàng tựa như một lớp sương mù phủ lên càng tăng thêm vẻ quyến rũ lòng người.
- Muội chưa đi nghỉ sao?
Nhìn thấy Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm hơi ngẩn ra, chợt mỉm cười rồi nói.
- Trước khi Huân Nhi rời đi đã dặn muội phải bảo vệ huynh. Huynh chưa từng nghỉ ngơi thì muội sao có thể bãi công?