Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, gật đầu. Nếu như thực lực của Tào Dĩnh này đúng như trong lời nói của Diệp Trọng, vậy xem ra là kẻ địch của hắn rồi.
- Tào Dĩnh…
Trong miệng lẩm bẩm, ánh mắt đen láy của Tiêu Viêm hiện lên sự hưng phấn. Kể từ khi tu luyện luyện đan thuật đến nay, hắn chưa từng gặp qua những cường giả cùng thế hệ. Cho dù là tại đại hội Luyện dược sư ở Gia Mã đế quốc năm đó, người duy nhất khiến hắn khẩn trương cũng là Phó hội trưởng công hội Luyện dược sư của một quốc gia khác cải trang mà thôi. Về phần những người cùng thế hệ, cho dù là Liễu Linh cũng chưa tạo thành uy h**p gì với hắn. Mà hiện tại nữ tử tên Tào Dĩnh này đã có thể tính là một đi.
Theo như lời Diệp Trọng, Tiêu Viêm biết được thiên phú luyện đan của Tào Dĩnh này quả thật chính là quái vật, so với hắn sợ rằng còn cao hơn. Dù sao hào quang đỉnh cấp kia Tiêu Viêm chưa từng có được.
- Quả nhiên là áp lực không nhỏ a! Không hổ là đại hội Luyện dược sư cao cấp nhất đại lục!
Trong lòng khẽ than thầm, đột nhiên Tiêu Viêm cảm giác được Đan hội ẩn chứa biết bao lợi hại. Hiện giờ chỉ là một yêu nữ Tào gia thôi đã khiến hắn cảm thấy vô cùng khó giải quyết. Ai biết được ở những nơi khác có tồn tại những người b**n th** như vậy nữa hay không? Đại lục bao la rộng lớn như thế nếu có xuất hiện thêm vài quái vật trẻ tuổi như vậy, Tiêu Viêm cũng không cảm thấy kỳ quái lắm.
- Lão sư năm đó có thể đạt được quán quân của Đan hội xem ra rất có bản lĩnh. Nếu không làm sao có thể trấn áp quần hùng?
Tiêu Viêm trong lòng đột nhiên cười cười. Hắn nhớ rõ Dược lão tựa hồ cũng đã từng một lần giành quán quân Đan hội. Chẳng qua, không biết tại sao Dược lão lại không mượn danh hiệu này mà tiến vào Đan Tháp. Nếu không, lấy thực lực lão nhân gia người, không chừng giờ đã thành một trong những lãnh tụ của Đan Tháp, không cần phải e ngại Hồn Điện.
Đương nhiên, hiện giờ ngẫm lại chuyện này, luận theo tính tình ưa nhàn nhã của Dược lão thì chỉ sợ không thích hợp với cuộc sống ở địa vị cao như vậy.
- Ha hả, bất quá Tiêu Viêm tiên sinh không cần quá lo lắng. Tào Dĩnh kia mặc dù không kém, nhưng nếu thật sự so tài còn chưa biết hưu chết về tay ai. Chỉ cần nàng ta chưa đạt đến Bát phẩm thì không thể nói trước được gì. Luyện chế đan dược phải cần trạng thái thật tốt cùng vận khí. Thất bại, ai cũng có thể gặp phải!
Nhìn thấy Tiêu Viêm lâm vào trầm mặc, Diệp Trọng còn tưởng rằng hắn đang lo lắng, vội vàng cười nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Bát phẩm cùng Thất phẩm hoàn toàn là hai khái niệm bất đồng. Trong những năm qua, những người có thể luyện chế Bát phẩm đan dược, ngoài Dược lão ra còn chưa hề thấy qua ai khác.
Thất phẩm Luyện dược sư, sau khi Tiêu Viêm tiến vào Trung Châu cũng đã biết qua không ít người nhưng Bát phẩm vẫn chưa gặp qua một ai. Loại cấp bậc Luyện dược sư này dù là Đấu Tôn cường giả cũng phải đối xử vô cùng khách khí, cũng giống như Dược lão năm đó tại Trung Châu có được địa vị cao cao tại thượng.