Nhìn thấy Tiêu Viêm cư nhiên lại thật sự chấp nhận đánh cuộc, dù là Tào Đan cũng không nhịn được mà ngẩn ra, chợt liền không nhịn nổi nở một nụ cười lạnh:
- Quả nhiên có đảm lượng!
Tiếng cười này cũng không biết là châm chọc hay tán thưởng. Tào Đan quay đầu lại cung kính nói với lão già áo xám:
- Khổ cung phụng, việc này hãy giao cho ta đi!
Nghe vậy, lão già áo xám vẫn không thay đổi sắc mặt gật gật đầu, nhưng trong lòng cũng liền thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tiểu Y Tiên làm lông tóc của lão ta nhất tề dựng ngược lên. Danh tiếng Ách Nan Độc Thể lão không phải là chưa hề nghe nói qua, nhưng đạt tới cấp bậc Đấu Tôn thì thật sự là lần đầu tiên Khổ cung phụng lão nhìn thấy trong nhiều năm qua.
- Đều lui ra đi...!!
Trông thấy lão già áo xám lui về phía sau, Tào Đan chuyển thân quay về đám người phía sau phất tay. Đám người này nhanh chóng lui lại, lập tức mảnh đất bị bao vây trong tiền viện đã lộ ra một khoảng trống.
- Tiêu Viêm tiên sinh, ngươi… ngươi thực sự định thử khả năng khống hỏa so với hắn?
Diệp Trọng thấy thế thất thần một hồi nhưng nhịn không được thấp giọng hỏi. Danh tiếng dụng lửa của Tào Đan thật sự không nhỏ. Mặc dù Tiêu Viêm cũng là Thất phẩm Luyện dược sư nhưng nếu chỉ luận về thuật khống hỏa thì cũng có phần mạo hiểm.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Nếu không phí phạm sức lực mà có thể đuổi được đám người kia đi đương nhiên là biện pháp tốt nhất.
- Ai, nếu Tiêu Viêm tiên sinh đã đồng ý liền tùy ngươi vậy!
Biết được không thể ngăn cản Tiêu Viêm, Diệp Trọng cũng chỉ có thể cười khổ gật đầu nhưng liền nhắc nhở:
- Ngọn lửa màu đen trên tay Tào Đan là một loại Thú hỏa cực kỳ lợi hại! Nghe nói Tào gia đã phí vô số tâm huyết mới từ lấy được trong cơ thể một ma thú bát cấp. Tuy kém hơn so với Dị hỏa nhưng những loại lửa bình thường cũng rất khó chống lại!
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngược lại cũng cảm thấy kinh ngạc. Khi ngọn lửa màu đen xuất hiện thì hắn liền cảm nhận được uy lực của nó thật không kém.
Sau khi nhắc nhở Tiêu Viêm một chút, Diệp Trọng cũng khẽ phất tay ra hiệu cho những người xung quanh chậm rãi lui về phía sau, để lại cho hai người một không gian vừa đủ. Bạn đang đọc truyện tại - htts://webtruyenchu.com
Sau khi mọi người đều lui cả, nét cười của Tào Đan càng đậm hơn. Hắn chậm rãi tiến lên một bước, cong ngón tay búng ra, trên lòng bàn tay tức thời tuôn ra một ngọn lửa màu đen dữ dội. Nó chợt chuyển động rồi ngưng tụ thành một đầu cự ưng đen tuyền lượn lờ âm trầm đầy quỷ dị.
- Hỏa diễm của ta tên gọi là Thiên Âm Ma Hỏa, được lấy từ trong cơ thể ma thú bát cấp - Tam Đầu Sư!
Cự ưng do ngọn lửa màu đen ngưng tụ đang xoay quanh Tào Đan liền cất ra tiếng gáy vang như muốn khoe khoang thực lực, mà trong mắt Tào Đan lúc này cũng thoáng hiện vẻ đắc ý. Tuy nói Thiên Âm Ma Hỏa không thể so sánh được với Dị Hỏa, nhưng uy lực của nó cũng không phải tầm thường. Lúc trước, Tào gia vì đoạt được hỏa diễm này cũng đã hao phí không biết bao nhiêu tâm tư rồi.