Tiếng cười nhàn nhạt vang lên ở tiền viện làm cho sắc mặt đám người Tào Đan trong nháy mắt trở nên âm trầm hơn rất nhiều. Chúng khẽ quay đầu, nhìn ra tiền viện. Ở đó, hai đạo thân ảnh chậm rãi xuất hiện.
- Ta nói, Diệp gia sao lại cứng rắn như thế. Hóa ra là đã tìm được không ít trợ thủ!
Tào Đan nhìn thấy Tiêu Viêm cùng Tiểu Y Tiên đang từ từ đi tới, khóe miệng khẽ nhếch, cười lạnh nói.
Tiêu Viêm nhìn người thanh niên trẻ tuổi này, ánh mắt thoáng chút kinh ngạc dừng lại ở chiếc huy chương trên ngực hắn. Tào gia không hổ là gia tộc luyện đan, lại có thể bồi dưỡng ra hậu bối cường hãn như vậy. Đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm nhìn thấy Thất phẩm Luyện dược sư khác trừ bản thân hắn.
Đương nhiên, thành tựu của đối phương cũng không làm Tiêu Viêm cảm thấy kinh ngạc cho lắm. Đại lục rộng lớn như vậy thì hẳn phải có những kỳ tài luyện đan. Hơn nữa, được một thế gia luyện đan như Tào gia bồi dưỡng từ nhỏ đến giờ nên thành tựu tự nhiên hơn xa những Luyện dược sư bình thường khác.
- Nếu như ta nhớ không lầm, vị này tên gọi là Tiêu Viêm? Còn vị này, chính là Ách Nan Độc Nữ nức tiếng Đan vực dạo gần đây?
Ánh mắt Tào Đan nhìn Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên, cười nhạt nói. Tiêu Viêm đứng bên cạnh Thiên Hỏa, cười nhẹ, nói:
- Phái đoàn Tào gia phái đến quả nhiên không tầm thường!
- Tiêu Viêm tiên sinh, vị này tên là Tào Đan, được xưng là kỳ tài luyện đan trăm năm khó gặp của Tào gia. Tuổi còn trẻ nhưng đã đạt đến trình độ Thất phẩm Luyện dược sư. Tại Đan vực, thanh danh của hắn cũng không nhỏ.
Diệp Trọng ở phía sau Tiêu Viêm thấp giọng giới thiệu.
Tiêu Viêm gật đầu cười, mắt nhìn Tào Đan, nói:
- Tào Đan thiếu gia, chuyện của Diệp gia và Tào gia vốn chỉ là ân oán nhỏ, sao mỗi bên không lùi một bước?
Nhìn khuôn mặt mỉm cười của Tiêu Viêm, trong mắt Tào Đan thoáng xuất hiện lãnh ý, thản nhiên nói:
- Lùi một bước? Tào gia ta sẽ ăn nói với mọi người như thế nào? Ban đầu, Diệp gia đến cửa hứa hôn, Tào gia chúng ta đã truyền ra cho mọi người bên ngoài biết rồi. Hiện giờ, nếu như không kết hôn, Tào gia ta chẳng phải quá mất mặt sao? Chuyện này còn chưa thể tính là ân oán hử?
- Vậy ý tứ của Tào thiếu gia hẳn là bắt buộc phải đưa người về trong hôm nay rồi?!
Tiêu Viêm bước đi từng bước, nhẹ giọng cười nói.
Đối với khí thế kinh người của Tiêu Viêm, Tào Đan bỗng híp mắt lại. Lấy thiên phú luyện đan của hắn, trong những năm qua rất ít khi bị người trẻ tuổi đối xử như vậy.
Nhìn Tiêu Viêm trước mặt, Tào Đan chẳng những không lùi lại mà còn tiến về trước một bước, đối diện với Tiêu Viêm chỉ trong khoảng cách ngắn ngủn một xích. Hắn nhìn chằm chằm Tiêu Viêm rồi nói: