Sau khi đáp ứng thỉnh cầu của Diệp Trọng, thời gian của Tiêu Viêm liền trở nên cấp bách. Trong hai tháng ngắn ngủi này, hắn cần phải luyện tập nhiều hơn để nâng cao trình độ chế thuốc của mình. Đối mặt với những Luyện dược sư ưu tú đến từ khắp nơi trên đại lục, hơn nữa còn có thể làm danh tiếng từ cuộc thi mà lan truyền ra bên ngoài, dù là Tiêu Viêm cũng cảm nhận được một chút áp lực.
Loại tỷ thí này hoàn toàn bất đồng với chiến đấu võ kỹ bình thường. Đây là một lĩnh vực do người khác đánh giá, độ khó có thể còn đến gấp mười lần khi trùng kích vào bình cảnh đấu khí so với thường ngày. Dù sao, luyện đan cũng không phải chỉ dựa vào việc tinh thần hưng phấn mà cần phải tâm bình khí hòa. Đối với hết thảy mọi thứ trong dược đỉnh phải nắm chặt đến trình độ cực kỳ tinh chuẩn.
Cho dù, trình độ luyện dược có tăng lên nhưng đối với người khác mà nói, việc này không khác gì đốt tiền hoặc là nói đốt dược liệu. Mặc kệ thiên phú của Luyện dược sư đó như thế nào, phải qua rèn luyện thực tế mới là điều quan trọng nhất. Mà muốn luyện tập luyện đan tự nhiên không thể thiếu dược liệu. Tới cấp bậc của Tiêu Viêm, những loại dược liệu dùng để luyện tập cũng đã không phải là loại tầm thường. Nếu sau lưng không có thể lực hùng hậu duy trì chỉ sợ sẽ không thể nâng cao trình độ được.
Nhưng may mà hiện tại Diệp gia dù đã tụt dốc nhưng trải qua nhiều năm tích trữ thì tài vật cũng tương đối phong phú. Bọn họ lần này đã đặt tất cả hi vọng vào Tiêu Viêm, vì thế đều tận lực thỏa mãn những yêu cầu của hắn. Những dược liệu quý hiếm ấy do Diệp Trọng phân phó nên không ngừng được vận chuyển đến chỗ Tiêu Viêm. Thời điểm này, nếu không hào phóng ra tay, Diệp gia chỉ sợ thật sự phải xong đời.
Dưới sự trợ giúp hết mình của Diệp gia, Tiêu Viêm cũng giảm đi không ít phiền phức trong việc tìm kiếm dược liệu khắp nơi. Hiện giờ, việc duy nhất hắn cần phải làm chính là luyện chế đan dược. Mặc kệ là thành công hay thất bại, ít nhất cũng có thể rút ra một vài kinh nghiệm bổ ích, được dần dần tích lũy, sớm hay muộn cũng có một ngày cải biến và mang đến hiệu quả nhất định.
Nhìn khắp đại lục, những Luyện dược sư cấp bậc Tông sư kia, không có người nào là kẻ lý luận suông. Bọn họ không ai không có kinh nghiệm phong phú đến kinh người.
Luyện dược sư, thiên phú dĩ nhiên quan trọng, nhưng kinh nghiệm cũng là một trong những yếu tố hàng đầu bắt buộc không thể thiếu. Những năm gần đây thời gian của Tiêu Viêm lúc nào cũng cấp bách nên hắn chưa từng dừng lại để luyện đan. Hơn nữa, vì Dược lão lưu lại cho hắn rất nhiều phương thuốc nên hắn chỉ có một con đường thẳng tiến phẳng phiu. Cứ như vậy, hắn so với những Luyện dược sư bình thường tiến triển nhanh hơn.