Nhìn vẻ sợ hãi trong mắt Linh Tuyền, Tiêu Viêm chỉ cười lạnh. Hắn tin tưởng, qua lần giao thủ ngày hôm nay, hắn sẽ lưu lại trong lòng đối phương một bóng ma khó bỏ. Mặc kệ Linh Tuyền đạt tới trình độ nào, ở trước mặt Tiêu Viêm, bóng ma thất bại từ sâu trong linh hồn hắn sẽ xuất hiện, khiến hắn khi đứng trước mặt Tiêu Viêm cũng khó mà giữ vững được trạng thái đỉnh cao.
Vẫn nắm chặt cổ tay Linh Tuyền, một lát sau Tiêu Việm tùy tiện vung tay ném hắn bay thẳng vào cột thạch đình. Lực đạo mạnh mẽ khiến cho cột đá xuất hiện từng khe nứt.
Phụt…
Tiếp tục gặp trọng kích như vậy, Linh Tuyền không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi. Hơi thở hắn mỏng manh, nằm co quắp trên mặt đất, không biết sống chết.
- Linh Tuyền thống lĩnh?
Hơn mười tên Hắc Yên Quân thấy thế vội vàng phiên thân phóng đến. Linh Tuyền dù sao cũng là cấp trên của bọn hắn, nếu hôm nay hắn chết trên tay Tiêu Viêm ở chỗ này thì khi trở lại Cổ tộc bọn họ khó mà tránh khỏi hình phạt.
- Yên tâm, hắn còn chưa chết!
Bàn tay Tiêu Viêm tùy ý phủi phủi áo rồi thản nhiên nói. Tuy rằng hắn tương đối chán ghét Linh Tuyền và hơn nữa lúc trước Huân Nhi cũng nói nàng sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm, nhưng dù sao hắn cũng không phải kẻ l* m*ng. Hắn biết rõ ràng, nếu mình giết Linh Tuyền, Huân Nhi hẳn sẽ giảm hậu quả xuống mức thấp nhất nhưng tất nhiên cũng sẽ mang đến phiền toái không nhỏ cho nàng. Chuyện như vậy, Tiêu Viêm cũng không muốn nhìn thấy chút nào.
Nghe Tiêu Viêm nói thế, mười tên Hắc Yên Quân mới thở phào nhẹ nhõm rồi đưa mắt nhìn nhau như trút được gánh nặng. Cho một tên đến cõng Linh Tuyền thống lĩnh bùn đất đầy mình đang nằm co quắp, sau đó chuyển thân phóng lên Tứ dực Độc Giác Thú lướt lên trời bay đi. Cái gọi là mệnh lệnh của trưởng lão kia, bọn họ chẳng bao giờ nhận được. Hơn nữa, dù có nhận được nhưng có Huân Nhi ở đây, bọn họ sao dám trực tiếp ra tay. Dù sau, bọn họ cũng không có hậu đài chống đỡ sau lưng như Linh Tuyền.
- Hắc hắc, tiểu tử hạ thủ cũng tương đối độc ác. Thương thế của Linh Tuyền muốn khỏi hẳn chỉ sợ cũng mất hai ba tháng. Hơn nữa, cho dù lành lặn rồi cũng sẽ để lại một ít di chứng.
Lão nhân áo đen liếc nhìn Tiêu Viêm đầy thâm ý, nói.
Tiêu Viêm khẽ cười. Thương thế của Linh Tuyền tuy nặng nhưng so với việc bảo toàn được tính mạng thì còn tốt hơn nhiều. Nếu không vì lo lắng chuyện này mang đến phiền toái không cần thiết cho Huân Nhi, thì ngày hôm nay Linh Tuyền hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Ánh mắt chuyển hướng về phía Huân Nhi, nhìn khuôn mặt thanh nhã tuyệt sắc của nàng, Tiêu Viêm không nỡ nhìn nàng rời đi, nói: