Hôm nay bận nên chỉ có 1c, các anh em thông cảm! Nếu tìm được những chương sau thì tối sẽ thêm 1c nữa!
Thanh âm bình thản từ phía chân trời vang lên, dần lan ra xung quanh.
Trong sân, hơn mười tên Hắc Yên Quân đi theo Linh Tuyền đều mặt trợn mắt há mồm. Bọn họ không ngờ được Linh Tuyền sẽ thua Tiêu Viêm thê thảm như vậy. Đợt giao thủ vừa rồi bọn họ thấy rõ ràng, đến cuối cùng Tiêu Viêm cũng chưa từng thi triển quá loại đấu kỹ nào.
Nói cách khác, Tiêu Viêm vẫn luôn dựa vào đấu khí của mình, không chỉ có thể chống đỡ được đấu kỹ của Linh Tuyền mà còn nhiều lần lấy thủ đoạn lôi đình bắt chẹt. Bạn đang đọc truyện tại - htts://webtruyenchu.com
Một màn này tạo nên sự kinh sợ không nhỏ đối với bọn hắn.
- Này, hắn thật là sự là phế vật của Tiêu gia trong miệng Linh Tuyền thống lĩnh sao? Thực lực cỡ này cho dù là dõi mắt khắp tộc nhân trẻ tuổi trong Cổ tộc cũng đủ để đứng vào hàng ngũ mười người đứng đầu.
Bọn chúng nhìn nhau, đều thấy vẻ hoảng sợ từ trong mắt đối phương. Sức mạnh kh*ng b* của Tiêu Viêm đã để lại rung động thật lớn trong lòng bọn họ.
- Kinh nghiệm chiến đấu của tên tiểu tử này so với Linh Tuyền mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa, đấu khí kh*ng b* như vậy, vừa thấy liền biết căn cơ của hắn đã cực kỳ vững chắc. Thực lực của Linh Tuyền sau khi được tế đàn rửa tội cũng chưa từng rèn luyện nhiều. Đấu khí so sánh với Tiêu Viêm quả thật xứng với hai chữ "phù phiếm"…!!
Nhìn thấy một màn như vậy trên trời, hai lão nhân áo đen chậm rãi gật đầu, than thở.
Đấu khí vững chắc của Tiêu Viêm chính là trải qua từng bước tu luyện mới đạt đến trình độ của ngày hôm nay. Loại tu luyện bền bỉ và khổ cực như vậy so với việc tu luyện của Linh Tuyền còn hơn xa.
- Linh Tuyền tiểu tử này lần này coi như tự rước nhục vào thân rồi!
Huân Nhi bên này cũng vì tràng chiến đấu kết thúc trong nháy mắt này mà lộ vẻ đắc ý. Đối với thực lực của Tiêu Viêm nàng tương đối rõ ràng. Thiên phú của Linh Tuyền mặc dù ưu tú, tuy đã trải qua huấn luyện tinh nhuệ trong Cổ tộc nhưng cũng rất ít khi trải qua những cuộc chiến sinh tử nên so sánh với Tiêu Viêm thì khác biệt quả thật một trời một vực. Bình thường, không có gì đáng nói, nhưng chênh lệch của hai người qua lần giao thủ này liền rõ như ban ngày.
Trên trời, sắc mặt Linh Tuyền trở nên trắng bệch dưới sự đánh giá đầy thương hại của Tiêu Viêm, thân thể không ngừng run rẩy. Một lát sau, khuôn mặt hắn đỏ lên như máu, đấu khí trong cơ thể đột nhiên mãnh liệt dâng trào.
Rống…
Sắc mặt đỏ như máu của Linh Tuyền vào thời khắc này trở nên dữ dội. Ngân sắc đấu khí trong lòng bàn tay mạnh mẽ ngưng tụ, vô số ngân xà ở khắp nơi chuyển động. Lòng bàn tay hắn chấn động hung hăng công kích vào bàn tay Tiêu Viêm.
Thình thịch!
Sự biến hóa của Linh Tuyền làm cho Tiêu Viêm chợt cau mày. Lòng bàn tay co lại quỷ dị, chấn lui ngược lại thủ chưởng của Linh Tuyền. Tay phải nắm thành quyền Linh Tuyền đánh thẳng vào ngực hắn.