Bầu không khí trong sân vào lúc này như đọng lại trở nên cực kỳ căng thẳng.
Huyết sắc ngọc bài ở trong tay Linh Tuyền khiến hai lão nhân áo đen không dám hành động. Khối lệnh bài này trong Cổ tộc có lực uy h**p rất mạnh, cho dù là hai lão cũng không dám vọng động.
Ánh mắt Tiêu Viêm chuyển hướng nhìn Linh Tuyền, khuôn mặt trở nên xám xịt, hàn ý chậm rãi dâng lên.
Khi Huân Nhi nhìn thấy Huyết sắc ngọc bài trên tay Linh Tuyền, hai mắt nàng lóe hàn quang. Không nghĩ tới, tên gia hỏa này lại mang theo Huyết Ngọc Lệnh.
- Linh Tuyền, hiện tại theo ta rời đi, ta có thể coi như chưa xảy ra chuyện gì!
Thở dài, Huân Nhi nhìn thẳng vào Linh Tuyền, chậm rãi nói.
Khóe miệng Linh Tuyền hơi run lên. Một lát sau hắn chậm rãi lắc đầu. Huân Nhi càng như vậy, sát ý trong lòng hắn đối với Tiêu Viêm càng đậm.
- Tiểu thư, đây là mệnh lệnh của trưởng lão, ta không thể không tuân!
Đối với lời nói này của Linh Tuyền, sắc mặt Huân Nhi ngược lại dần bình tĩnh, hạ giọng nói:
- Hảo, ta sẽ nhớ kỹ chuyện này!
Nghe được Huân Nhi nói vậy, sắc mặt Linh Tuyền biến đổi, hắn biết, Huân Nhi đã thật sự tức giận rồi.
- Đều do tên phế vật của Tiêu gia này! Hôm nay, cho dù đắc tội với tiểu thư, ta cũng phải để lại cho tên phế vật ngươi một ấn tượng khó quên!
Sắc mặt Linh Tuyền càng lúc càng âm trầm, như ánh mắt dã thú gắt gao nhìn chòng chọc vào Tiêu Viêm. Bàn tay đang chậm rãi nắm chặt Huyết Ngọc Lệnh, vang lên từng tiếng vang "kẽo kẹt" rất nhỏ.
- Ngươi tự mình chịu trói hay phải để ta phải ra tay?
Giọng nói âm hàn khàn khàn chậm rãi vang lên từ trong miệng Linh Tuyền.
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn thẳng Linh Tuyền, khóe miệng cong lên. Linh Tuyền đã khơi dậy sát ý ẩn sâu trong lòng hắn.
- Ngươi còn tưởng rằng bây giờ vẫn là năm đó sao?
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, Linh Tuyền không giận mà cười nói:
- Rất tốt, xem ra ngươi không có ý định đi Cổ tộc một chuyến?
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu. Hắn sao không biết Linh Tuyền muốn lấy cớ để ra tay với mình. Đồng dạng, đối phương như thế nào biết được chính bản thân hắn cũng muốn chuyện này xảy ra?!
Ân oán năm đó, nếu hắn cứ bỏ qua như vậy chẳng phải sẽ uất ức lắm sao?
Mà hiện tại, Tiêu Viêm rất muốn cho vị Thống lĩnh Hắc Yên Quân này biết rằng năm đó hắn có thể dễ dàng mang đi Huân Nhi từ trong tay mình, nhưng hện giờ thì hắn đã không còn tư cách này nữa.
Nhìn thấy trên vẻ tươi cười trên khuôn mặt Tiêu Viêm, Linh Tuyền nở nụ cười mang theo sát ý lạnh lẽo, cho dù là kẻ mù cũng có thể cảm nhận được.
- Bản thống lĩnh hôm nay muốn biết ngươi làm sao có thể thoát được? Ở trong mắt Cổ tộc ta, ngươi bất quả cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi. Ngươi thật nghĩ đến gia tộc của ngươi chính là Tiêu gia bá chủ Trung Châu năm xưa ư?