Năng lượng màu đỏ tinh thuần tràn ngập khắp gian phòng, nhiệt độ nóng bỏng khuếch tán làm cho cả gian phòng như trở thành một lò lửa nóng rực.
Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên giường, thân thể như một cái động không đáy không ngừng đem năng lượng màu đỏ kia hút vào trong cơ thể. Theo năng lượng màu đỏ tiến vào trong cơ thể, làn da hắn cũng bắt đầu đỏ dần lên, trên mặt mồ hôi không ngừng tuôn ra.
Trực tiếp hấp thu năng lượng dược vật, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm làm chuyện này. Trong những lần tu luyện trước kia, hắn hầu như tiến hành phối chế dược vật để phát huy năng lượng trong dược liệu đến cực hạn. Nhưng hôm nay, hắn không có nhiều thời gian, cơ hội đột phá chớt lóe liền vụt tắt. Cứ nghĩ phải chờ đến lần sau, thật sự không biết đến khi nào?!
Nhưng cũng may, toàn bộ cơ thể Tiêu Viêm đều được Dị hỏa bảo vệ. Mặc dù hấp thu năng lượng màu đỏ kia sẽ mang lại từng cơn đau xé người nhưng cũng không phải là hắn không thể vượt qua. Hơn nữa, chuyện này cũng không tạo thành một chút thương tổn nào cho thân thể hắn.
Năng lượng màu đỏ bàng bạc không ngừng quán nhập trong người, trải qua luyện hóa trở thành đấu khí tinh thuần rồi hội tụ lại tiến vào trong kinh mạch bên trong cơ thể Tiêu Viêm, mang đến cảm giác tràn đầy sức mạnh.
Giờ phút này, Tiêu Viêm tâm tập trung tinh thần đến cực độ. Bởi vì theo năng lượng ngày càng nhiều tràn vào cơ thể, hắn có thể cảm nhận được cơ hội đột phá đã cảm nhận lúc trước đã dần dần hiện rõ hơn một chút. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Rầm rầm!
Càng ngày càng nhiều đấu khí hội tụ trong kinh mạch như cơn hồng thủy rít gào gầm thét. Mỗi một lần đấu khí tẩy luyện kinh mạch cũng làm cho linh hồn Tiêu Viêm run rẩy. Loại cảm giác này rất dễ gây cho người ta mê thất tâm thần.
Trong phòng tràn ngập năng lượng màu đỏ. Do năng lượng hội tụ càng nhiều thì cơ thể Tiêu Viêm sinh ra hấp lực ngày càng lớn mang theo từng tiếng rít chói tai dần chuyển hóa năng lượng thành những sợi tơ đấu khí. Chúng tiếp xúc với thân thể Tiêu Viêm, sau đó chui vào các lỗ chân lông ùa vào thể nội.
Dưới hấp lực mãnh liệt bực này, năng lượng cuồng bạo màu đỏ cuồn cuộn theo lỗ chân lông xuyên qua da đổ vào cơ thể tạo nên cảm giác đau rát, làm cho Tiêu Viêm có cảm nhận dường như mình bị ném vào trong lò lửa nóng rực. Hơi thở dồn dập, khó hăn!
Qua càng nhiều thời gian bị Tiêu Viêm hấp thu, năng lượng màu đỏ cuồng bạo kia cũng càng nhạt dần. Hơi thở dồn dập khó khăn lúc đầu của hắn cũng dưới tình huống này mà càng trở nên bàng bạc mạnh mẽ.
Rét…!
Khi luồng năng lượng màu đỏ cuối cùng theo hơi thở của Tiêu Viêm tiến vào, thân thể hắn hơi run rẩy rồi đột nhiên dừng lại, thoáng chốc dường như bị biến thành một bức tượng điêu khắc bình thường bất động.