Cả người Huân Nhi chợt như bị đóng băng. Trong chớp mắt, cả linh hồn lẫn thể xác Tiêu Viêm bỗng giống đang bị bao phủ trong một ngọn lửa d*c v*ng mãnh liệt. Thừa dịp Huân Nhi đang cứng đờ bèn mạnh mẽ đưa đầu lưỡi vào miệng nàng, tựa một gã cường đạo hung hăng đánh phá bốn phía.
Tương tự thế, Huân Nhi cũng bị hành động lớn mật này của Tiêu Viêm làm cho nhũn người ra. Đến khi chiếc lưỡi như linh xà Tiêu Viêm tiến hẳn vào thì nàng mới có chút phản kháng yếu ớt theo bản năng. Nhưng giờ phút này nàng dường như vô lực, đôi tay có thể xuyên thủng hư không lúc trước giờ đây đã bỏ nàng đi đâu mất, hoàn toàn chẳng hề tồn tại.
Dục hỏa trong lòng Tiêu Viêm càng thiêu đốt dữ dội hơn. Bàn tay hắn đang quấn quanh eo thon của Huân Nhi cũng không tự chủ được bò lên chậm rãi nhẹ nhàng. Sau một lúc thám hiểm chán chê, rốt cuộc nó đã chạm vào một địa phương mềm mại khiến lòng người nhộn nhạo và dừng hẳn lại nơi ấy.
Địa phương phong mãn của Huân Nhi càng giống như một loại chất xúc tác làm bùng ph*t d*c hỏa trong lòng Tiêu Viêm. Hai tay hắn lặng lẽ cởi bỏ y phục của nàng tức thì một tòa thiên nhiên lộng lẫy và trắng như tuyết liền lộ ra. Bạn đang đọc truyện tại - htts://webtruyenchu.com
- Khụ…Tiểu thư, lão phu có việc muốn cầu kiến…
Ngay khi bàn tay Tiêu Viêm muốn trút bỏ toàn bộ quần áo trên người nàng thì một tiếng ho khan già nua đột nhiên vang lên. Âm thanh tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng vọng thẳng vào phòng.
Tiếng nói này tuy tựa như già yếu nhưng lại hàm chứa đấu khí hùng hồn nổ vang bên tai hai người Tiêu Viêm cùng Huân Nhi, trực tiếp đem hai người từ trong trạng thái tình mê ý loạn kia thanh tỉnh lại.
Khi vừa tỉnh lại, Huân Nhi liền nhận ra tư thế lúc này của hai người cực kỳ thân mật và quấn lấy nhau một cách vô cùng ăn ý. Thấy y phục của mình chỉ còn một nửa và da thịt tuyết bạch cũng đã phơi ra ngần ấy, đôi má nàng nhất thời đỏ ửng, đôi mắt ngấn nước tức giận nhìn Tiêu Viêm, hai bàn tay giật lấy y phục rồi nhanh chóng che lại những nơi hiểm yếu.
Giờ phút này Tiêu Viêm cũng thất thần. Nhìn thấy bộ dáng giận dữ của Huân Nhi, hắn không khỏi bất đắc dĩ giang tay, ngượng ngùng phân bua:
- Cái đó…Ai cha, chuyện này…không liên quan đến ta. Ách, không phải vậy! Ài…
Giải thích được một đoạn, Tiêu Viêm chợt ủ rũ cúi đầu. Hắn không ngờ được khi đối diện với Huân Nhi mà định lực của bản thân lại kém như vậy.
Thấy bộ dáng lúng túng đến tội nghiệp của Tiêu Viêm, khuôn mặt đang đỏ bừng của Huân Nhi cũng không nhịn được mà lộ nét cười nhưng vội vàng thu liễm, lập tức chui vào trong chăn rồi vội vàng mặc quần áo vào. Sau đó mới thấp giọng nói: